Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2829 lượt.
h?” Người đàn ông vẫn còn quát nạt: “Mau bỏ tay cậu ta ra! Anh tính chọc cho tôi tức lên mới chịu à?”
J khiếp đảm dừng lại nhìn Vương Tranh, thì thầm giải thích: “Cậu, cậu đừng như vậy. Cậu ấy thật sự không khỏe, tôi tính dìu cậu ấy vào Starbucks ngồi. Bạn trai, bạn trai cậu ấy sẽ tới liền…”
“Và anh thì nhân đó mà gặp lại người tình cũ?”
J vừa tức lại vừa gấp gáp, toàn thân đều run rẩy quát: “Cậu đừng nói bậy…”
Vương Tranh cảm thấy họ cãi nhau càng lúc càng nặng lời, bèn nhíu mày vỗ nhẹ lưng J, sau đó rút tay mình ra khỏi tay anh ta, hít sâu vài hơi, thấy mình không còn chóng mặt như trước, bèn đứng thẳng lưng nhẹ nhàng nói với người đàn ông: “Giám đốc Hách, lần trước gặp mặt tôi không nghĩ anh lại nhiều lời như thế.”
Người đàn ông thô lỗ vừa xuất hiện chính là giám đốc Hách lạnh lùng ở nhà hàng Thái lần trước. Chỉ có điều lúc này anh ta không mặc đồ vest nên nhìn trẻ ra vài tuổi, trên mặt cũng không có cái vẻ lạnh lùng sương giá làm cho nghiêm cẩn như thường, nét mặt giận dữ nghiến răng nghiến lợi lúc này xem chừng rất thú vị. Vương Tranh dù sao cũng đã có tuổi, vừa liếc mắt nhìn liền đoán ra chuyện gì, mỉm cười mà nói: “Tim tôi không được tốt cho lắm, là J hảo tâm giúp đỡ, tôi xin lỗi. Nếu không làm lỡ chuyện của hai người, tôi mời cả hai một chầu cà phê nhé? Đừng vì tôi mà hai người phải hiểu lầm vậy thì ngại lắm, anh Hách nói xem phải không?”
Cậu đã nói vậy, giám đốc Hách cũng chẳng phải kẻ không biết điều, dùng dằng ghen tuông vô lý mãi cũng khó coi, nên nhíu mày, xấu hổ nói: “Cậu tự đi được không?”
Vương Tranh liếc nhìn J, thấy đối phương thần sắc lộ rõ vẻ lo lắng, bèn mỉm cười chủ động nắm lấy tay J: “Đành phải nhờ anh tiếp!”
“Không có gì.” J vội vàng đỡ lấy Vương Tranh, bình tĩnh hỏi: “Tôi đi chậm hơn nữa nhé?”
Giám đốc Hách có vẻ căm tức, nhưng lại không nói năng gì, im lặng cùng hai người bước vào Starbucks. May mắn tìm được chỗ ngồi, J cẩn thận đỡ Vương Tranh ngồi xuống ghế sofa. Vương Tranh thở dài, móc ví ra đưa cho J: “Anh gọi giúp tôi một phần sữa nóng. Hai người gọi gì tùy ý nhé.”
“Không cần đâu, sao lại để cậu trả tiền được.” J đứng dậy, lắc đầu nói: “Để tôi đi mua.”
“Ngồi xuống!” Giám đốc Hách không chịu được nữa quát nhẹ. “Tôi đi!”
Anh ta xoay lưng bước tới quầy gọi món, lúc sau mang ba phần đồ uống về, chỉ có một là cà phê, hai ly còn lại đều là sữa nóng. J lúng túng nói: “Tôi, tôi không gọi sữa…”
“Anh bị mất ngủ.” Giám đốc Hách lạnh lùng cắt ngang lời J.
J không dám nhiều lời, cầm ly lên nhấp một hớp.
Sau khi ngồi xuống Vương Tranh thấy đỡ hơn rất nhiều. Cậu mỉm cười để ý thấy J mặc trang phục có vẻ tốt hơn trước kia, hai bên tóc mai nhuốm bạc đã nhuộm sang màu hạt dẻ, làn da trắng nhưng không còn xanh xao. Gương mặt vốn dĩ ngũ quan xinh đẹp nhưng vì nhiều năm bôn ba bươn chải, lại thiếu chất dinh dưỡng mà nom tiều tụy thiếu sắc khí bây giờ cũng đã không còn nữa, hiện tại lại như món đồ sứ tinh xảo được người dụng tâm lau đi lớp bụi để hé ra nhan sắc lúc đầu. Hơn nữa, nhờ vào trang phục được phối chọn kỹ càng trông anh trẻ hẳn ra. J bưng ly sữa nóng lên uống, thần thái mang vẻ nhu mì dịu dàng, bất đắc dĩ khiến người khác tim phải mềm ra. Vương Tranh liếc nhìn giám đốc Hách một cái. Quả nhiên, vẻ mặt lạnh lùng như muốn đóng băng lại ban nãy đã dần dần chuyển sang ấm áp khi nhìn J, trong ánh mắt thậm chí chứa cả thứ gọi là yêu chiều trong đó.
Xem chừng Vương Tranh đoán không hề sai. Cậu xoa hai bên thái dương rồi nhấp một ngụm sữa nóng, cười hỏi J: “Gần đây anh thế nào?”
“Cũng được.” J bỏ ly sữa xuống, khẽ cúi đầu, ngại ngần đáp: “Bây giờ, tôi không làm pha chế rượu nữa.”
“Hả?” Vương Tranh ngạc nhiên trợn mắt hỏi: “Anh đổi nghề rồi à? Tốt quá! Tôi cứ lo cho cái tay của anh. Tuy anh điều chế rượu rất ngon, nhưng về lâu về dài sẽ không tốt cho tay.”
“Ừm.” J ngẩng đầu, khiếp đảm nhìn giám đốc Hách, lí nhí nói: “Cậu, cậu ấy cũng nói vậy.”
Vương Tranh cười cười, lại hỏi: “Bây giờ anh làm gì?”
“Tôi, tôi tính mở một cửa tiệm cho mình,” J đáp, “là một quán bar nhỏ, kiểu quán bar có nhạc nhẹ.”
“Rất tốt đó.” Vương Tranh thật lòng thấy vui cho anh. “Đã tìm được chỗ chưa?”
“Đã tìm được, hiện giờ sửa chữa và trang trí lại cũng gần xong.” J đã có chút tinh thần hơn. “Tới lúc đó, hai người nhất định phải ghé đó.”
“Đương nhiên.” Vương Tranh mỉm cười. “Nếu Văn Diệu biết thì chắc sẽ rất vui.”
Nụ cười của J chợt sựng lại, cúi đầu nói: “Tôi không làm được những việc khác, chỉ có thể mở quán kiểu như thế. Mặt bằng không lớn, đồ tôi bán có thể cũng không được tốt lắm, đến lúc đó các cậu đừng chê…”
“Nói gì vậy!” giám đốc Hách mặt mày buồn bực cắt ngang: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, không được xem thường bản thân.”
J giật mình, có chút đỏ mặt, như phản xạ có điều kiện mà thì thào: “Xin lỗi!”
Vương Tranh nhíu mày, vỗ vai J, kê người sát lại, hỏi: “Một mình anh đảm đương hết không?”
J mỉm cười, gật đầu đáp: “Yên tâm, tôi có thể làm mà.”
Vương Tranh gật đầu lại hỏi: “Anh đã hứa khi nào có gì khó khăn sẽ tìm tôi, nhớ chứ?”