Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2800 lượt.

ng Từ cười nhạt, quay đầu nhìn con trai, quát: “Sao hả, thấy cha mình tới, con không nói được một câu chào hỏi tử tế sao?”
Từ Văn Diệu sờ sờ mũi, mỉm cười bước lại dìu ông vào nhà: “Sao cha lại nói vậy, con nào dám không đón chào chứ. Thấy cha tới con vui còn không kịp nữa là. Sao hôm nay cha lại rảnh rỗi mà ghé đây? Lại còn không dẫn theo ai hết.”
“Được chứ, nhưng thật tình tôi cũng không biết nên kêu cậu làm gì nữa.” Vương Tranh nhìn quanh, lại chỉ rổ rau đã lặt xong trên bàn. “Hay là cậu rửa nó giùm tôi nhé?”
“Dạ.” Tạ Xuân Sinh hớn hở cười híp mắt xắn tay áo lên, chen vào phụ giúp. Dì Trâu thở dài một hơi. “Cái bếp nhỏ như vậy cần gì đến ba người? Này cậu, rau đó rửa rồi, lãng phí nước sau này chết đi xuống âm ti phải gánh nước trả nợ đó.”
Vương Tranh mỉm cười nói với dì Trâu: “Dì cứ để cậu ấy làm gì đó đi ạ. Bây giờ có cho thêm mười lá gan cậu ấy cũng không dám ra ngoài đối mặt với tướng quân đâu. Đừng nói cậu ấy, đến cả cháu ra cũng phát sợ lên nữa.”
Tạ Xuân Sinh đỏ mặt, lí nhí đáp: “Cũng, cũng không phải vậy ạ. Vân Bằng nói là muốn thưa chuyện của bọn em cho bác Từ, bảo em nên tránh mặt…”
“Cái gì?” Vương Tranh nhất thời chưa nghe rõ.
“Anh, anh ấy nói là sẽ thưa chuyện bọn em…”
“Hồ đồ!” Vương Tranh hoảng sợ, mắng: “Bác trai đã bị Văn Diệu chọc cho giận điên lên được, bây giờ hai người lại tới bồi thêm một cú nữa…”
“Dạ?” Tạ Xuân Sinh hoang mang. “Nhưng mà Vân Bằng nói, bác Từ là người anh ấy kính trọng nhất, nên nhất định phải thưa với bác chuyện này.”
“Bây giờ đã là thời đại nào rồi mà con phải thưa tỏ chuyện yêu đương của mình cho bề trên?” Vương Tranh phát hỏa. “Nếu kính trọng trưởng bối thì phải suy nghĩ cho họ, lại càng phải để ý thái độ nữa. Quý Vân Bằng luôn nói năng lỗ mãng, bác trai chịu nghe mới lạ.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Tạ Xuân Sinh khẩn trương nói. “Để em ra ngoài xem. Vân Bằng nói là bác Từ rất lợi hại. Anh nói xem, lỡ bác ấy đánh Vân Bằng thì sao? Mới nãy anh ấy vừa bị anh Văn Diệu đánh một trận. Không được, em phải ra đó!”
Tạ Xuân Sinh chẳng kịp lau tay đã xoay người xông ra, nhưng Vương Tranh lập tức kéo lại. “Cậu đi cho thêm loạn à? Được rồi, để tôi!”
Vương Tranh cởi tạp dề ra, vừa bước tới cửa bếp liền nghe thấy một tiếng rống kinh thiên động địa: “Tụi mày… lũ ranh này, bọn mày tính làm tao tức chết sao? Đứng dậy hết! Cẩn thận suy ngẫm lại cho kỹ mình đã làm sai cái gì!”
Vương Tranh và Tạ Xuân Sinh giật nảy người lên, vội vàng ra khỏi bếp, nhìn ông Từ giờ đã mặt mày xanh xám giận dữ, thần tình nghiêm khắc chưa từng thấy. Vừa nhác thấy hai người đi ra liền liếc ánh mắt sắc như dao của mình qua, khiến cả hai sợ hãi không dám nói năng cũng không dám làm gì.
Ông Từ quát to: “Hai cậu đừng trốn nữa! Khiến hai thằng con của tôi làm phản xong thì đừng mong tránh được tội vạ! Ra đây!”
Vương Tranh cùng Tạ Xuân Sinh không biết làm sao đành rụt rè bước ra ngoài. Bấy giờ, Từ Văn Diệu coi như là không sao, tuy rằng mặt mày có chút cau có, thần sắc miễn cưỡng mà nói thì vẫn có vẻ như bình thường. Nhưng Quý Vân Bằng lại cúi đầu im lặng như ve sầu mùa đông chẳng dám hé răng một lời.
“Cậu là cậu Tạ phải không? Việc của hai người đến đây là chấm dứt! Bữa nay, tôi sẽ dẫn Vân Bằng về nhà. Cậu đừng oán tôi. Đã là người trưởng thành nên biết tan biết hợp đúng lúc. Nếu cậu muốn lằng nhằng đeo bám thì cứ thử xem!” Ông Từ đập bàn, giận dữ quát: “Con ruột tôi đã quản không được, nếu đến cả con nuôi cũng nói không nghe thì tôi còn mặt mũi nào nữa? Sống chung với đàn ông! Khá khen cho hai đứa bây! Tính từ bỏ hết tương lai sự nghiệp à? Ngay cả danh dự nhà họ Từ cũng không cần?”
“Cha lại nói đi đâu…”

“Mày câm miệng cho tao!” Ông phẫn nộ gầm lên. “Vân Bằng đi theo mày mới hư đốn như thế. Rõ ràng trước đây rất ngoan, tuy rằng học hành không giỏi, làm quân không xong, nhưng lại vô cùng lễ nghĩa hiếu thuận. So ra thì nó tốt hơn mày cả trăm lần. Còn bây giờ thì sao hả, học gì không học lại bắt chước mày đi yêu đàn ông, lại còn ra điều kiện với tao. Đúng là thứ khốn nạn mà!”
“Bác Từ…” Vương Tranh vừa định lên tiếng giảng hòa thì ông Từ quay phắt sang mắng luôn cả câu: “Cậu cũng im miệng cho tôi! Đường đường là giáo viên phải làm gương cho người khác chứ, cậu nói thử xem yêu đàn ông có gì tốt? Rành rành là đàn ông vậy lại học theo đàn bà đi hầu hạ một thằng đàn ông khác. Cậu có biết hai chữ liêm sỉ viết thế nào không hả?”
“Cha, cha thật quá đáng!” Từ Văn Diệu bước xấn lên ôm lấy vai Vương Tranh, ngang ngạnh cãi lại: “Là con trai của cha nhất mực đeo bám thầy giáo Vương. Nếu muốn bàn về liêm sỉ thì chính con cha mới là người không biết chữ liêm sỉ viết thế nào. Là con trai cha không biết xấu hổ. Là nhà họ Từ không biết nhục nhã! Can gì tới Tiểu Tranh chứ! Cha tức chuyện Vân Bằng thì nhắm cậu ta mà mắng, đừng giận cá chém thớt như vậy!”
Ông Từ cũng biết vừa rồi đã vô duyên vô cớ trút giận lên Vương Tranh, ông thở hổn hển, lấy giọng điệu không tha thứ nói: “Chẳng cần phải bàn cãi nữa. Vân Bằng theo bác về nhà! Việc này sẽ không bàn bạc gì nữa!”
T


XtGem Forum catalog