Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1343145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3145 lượt.
ừ Văn Diệu nhếch mép cười: “Nếu muốn về thì cha cũng nên hỏi ý của Vân Bằng chứ.”
“Vân Bằng, đến cả lời của bác mà cháu cũng không nghe?”
Quý Vân Bằng dáng người thô kệch giờ mặt trắng như tờ giấy, sợ hãi lắp bắp nói: “Cháu, cháu không về đâu ạ.”
“Nói to lên!”
“Cháu không về đâu ạ!” Quý Vân Bằng hét lên. “Cháu xin lỗi. Bác cứ đánh cứ mắng cháu. Nhưng Vân Bằng không thể làm theo ý bác được.”
Ông Từ lạnh lùng cười gằn. “Chỉ e mọi chuyện không do cháu quyết định. Một mình bác không thể bắt cháu đi, ta sẽ nói với các lão chiến hữu ở đây mượn một đội quân đến mà vẫn không kéo cháu về được ư?”
Quý Vân Bằng hoảng loạn nói: “Xin bác đừng làm thế! Cháu không về! Cháu thật sự sẽ không về!”
Ông Từ không thèm để ý tới Quý Vân Bằng, lấy điện thoại ra gọi. Vương Tranh đẩy vai Từ Văn Diệu một cái, anh bước lên, giữ lấy tay cha mình, rồi lấy đi di động của ông Từ. Ông Từ liền trở tay giáng cho Từ Văn Diệu một bạt tai. Tiếng vang rõ mồn một.
“Cha…” Từ Văn Diệu ôm mặt, nhẫn nhịn nói: “Cha có thể nghe người khác nói chuyện một lần có được không?”
Ông Từ tức giận mắng: “Phản rồi! Tụi mày phản hết rồi! Thằng ranh, dám làm loạn với cả cha mày! Mau trả điện thoại cho tao!”
“Cha, con xin cha đó, đừng lỗ mãng thế! Vân Bằng bao nhiêu tuổi rồi? Con cũng vậy? Cha cũng thế? Cha tưởng rằng bọn con còn như hồi còn bé, cha chỉ vừa nói một câu hai bọn con liền bị cấm túc, một chữ cũng không dám nói?”
Ông Từ hơi giật mình, hai người trừng mắt nhìn nhau cả buổi, một lúc lâu cũng không lên tiếng. Vương Tranh nhân đó tiến lên hòa giải: “Được rồi, bác Từ cũng đã đói bụng, anh cả ngày nay chưa ăn gì hết. Chuyện gì cũng không quan trọng bằng việc ăn cơm. Mọi người ăn cơm trước rồi nói tiếp có được không?”
Đoạn quay đầu lại kèm cả nụ cười nói với Tạ Xuân Sinh: “Tiểu Tạ, vào trong giúp dì Trâu dọn bàn đi.”
Tạ Xuân Sinh tức tốc quay đi. Từ Văn Diệu đang đứng sững ra thì bị Vương Tranh đá cho một cước: “Mau mời cha anh ngồi vào bàn đi chứ!”
“Hừ, ta có nói là ăn cơm ở đây đâu…”
“Bác Từ, xem như bác cho cháu chút mặt mũi đi ạ. Dù tay nghề nấu nướng của cháu không giỏi nhưng cũng có thể chăm cho Văn Diệu béo lên mấy cân. Bác nhất định phải nếm thử. Hôm nay cháu làm món sườn hầm khoai tây mà Văn Diệu rất thích ăn. Cháu nghe nói đây cũng chính là món bác thường dùng đãi khách?”
Ông Từ mặt mày lạnh lùng, nghiêm giọng nói: “Nhà chúng tôi có người vú già chuyên nấu món này!”
“Vậy thì càng tốt ạ, bác có thể nhận xét khách quan món ăn này.” Vương Tranh không nói gì thêm mà đẩy đẩy cánh tay Từ Văn Diệu. Sau cùng, anh mới thở dài bước lại nắm lấy cánh tay ông Từ, nói: “Cha, ngồi xuống ăn cơm đi, để bụng đói sẽ khó chịu lắm.”
“Ta còn chưa dạy dỗ xong thằng nhóc Vân Bằng láo toét kia!”
“Con đã thay cha dạy dỗ cậu ta! Cha không thấy mấy vết thương trên mặt cậu ta à, là do con đánh đó!”
Tuy bữa ăn trôi qua trong nặng nề, nhưng tới cuối vẫn được tính là sóng yên biển lặng. Ông Từ mặt mày ủ rũ như thể đối diện với ông không phải thức ăn mà là chiến hào của quân thù. Quý Vân Bằng thì nơm nớp lo sợ. Tiểu Tạ càng không dám làm hay nói gì. Nhưng dưới sự cố gắng của Vương Tranh và Từ Văn Diệu, cả hai luôn ra sức nói vài câu góp vui, bầu không khí cũng không tới nỗi đông cứng lại. Cơm nước xong, sắc mặt ông Từ cũng giãn ra. Tuy rằng ông kén cá chọn canh luôn chê tới chê lui là tay nghề của Vương Tranh “chẳng đâu vào đâu, còn phải nâng cao lên nhiều nữa” nhưng cũng khiến cậu trút được gánh nặng.
Sau bữa ăn, nhân lúc ông Từ không hờn giận, Vương Tranh lại mời ông uống chút trà rồi đi. Lúc pha trà lại khó tránh khỏi bị ông chỉ trích một phen, nào là lá trà không ngon, một lát sau lại chê thủ pháp của cậu sai bét nhè. Vương Tranh dễ tính, chỉ im lặng mỉm cười lắng nghe, còn thật lòng hỏi phải làm sao để khiến trà ngon. Ông Từ cũng không phải người ưa xoi mói hay cạnh khóe gì, chỉ vì nhất thời bị chọc tức nên mới tìm nơi để trút xả mà thôi. Ông kín đáo đưa mắt quan sát mọi người trong căn phòng. Con trai ông sống cùng thầy Vương tinh thần rất vui vẻ và phấn chấn, vẻ mặt ôn nhu, so ra thì trầm tính và hiểu chuyện hơn trước đây, lại còn biết lo nghĩ tới tâm trạng của ông. Quý Vân Bằng kéo người yêu của mình ra ngồi ở phía xa nhất, mặt đầy vẻ đề phòng, như thể nếu có người chực chờ xông lên áp giải mình đi thì liều mạng bật dậy chống trả một phen.
Ông Từ thở dài một hơi. Hơn nửa cuộc đời chinh chiến, lời ăn tiếng nói hằng ngày cũng rập khuôn mang theo ba phần ra lệnh. Vợ ông cũng có xuất thân bình thường, nhưng tính tình lại quật cường, không dựa hơi chồng làm quan to, một mực vẫn dựa vào thực lực bản thân để có được chỗ đứng vững chắc tại địa phương. Bà lúc nào cũng ăn mặc giản dị, đi làm bằng xe đạp, đồng sự quen biết mấy mươi năm cũng không biết bà có chồng là tướng mang quân hàm cấp cao. Ông không biết tại sao vợ ông động một tí sẽ mắng ông là kẻ quân phiệt phát xít, lại càng không rõ vì cái gì đứa con trai duy nhất lại chẳng yêu phụ nữ mà cứ nhất quyết muốn sống cùng đàn ông. Do tính cách gia trưởng cố hữu nên t