Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2799 lượt.

rong quan niệm của ông không coi trọng quyền cá nhân tự do của người khác. Với ông mà nói, cấp dưới phải tuyệt đối phục tùng cấp trên, con phải làm theo ý cha, những chuyện như thế đều là lẽ hiển nhiên. Nhưng nói gì thì nói, xuất phát điểm của những gì ông làm đều vì muốn tốt cho những người ông thương yêu, nhưng nhất thời ông nghĩ không thông, chỉ còn cách tự mình nỗ lực suy nghĩ cho thông suốt.
Giờ phút này đây, ông bỗng cảm thấy dường như đã rất lâu rồi ông không còn nhớ cảm giác cùng người nhà ngồi quây quần uống trà tán gẫu là như thế nào. Thường ngày, con trai lẫn con nuôi cũng không ở bên, bạn già thì bề bộn công vụ ở đơn vị. Có đôi khi ông về muộn, chỉ có người vú già là nhớ mở đèn sẵn cho ông. Ông ngẩng đầu nhìn những đứa trẻ ở trước mắt, thốt nhiên trong lòng xúc động. Cảnh con dâu cùng cháu chắt sum vầy dưới một mái nhà như trong tưởng tượng không thấy đâu, nhưng giờ đây hai đứa con trai ông yêu thương đều đang rất khỏe mạnh và vui vẻ, thành tựu sự nghiệp có được cũng không có gì phải mất mặt, chỉ có gia đình là khiếm khuyết, nhưng ở đời mấy ai là toàn vẹn?
Ông lại thở dài, chậm rãi hỏi: “Mấy đưa muốn sống như vậy cả đời à?”
Từ Văn Diệu nghe đến câu này, vội vàng đáp: “Vâng ạ, cả đời đều sẽ như thế.”
“Không sợ dư luận ư?” Ông nhìn về phía Vương Tranh, không chút nào ngần ngại nói ra: “Văn Diệu thì không sao vì nó là ông chủ, còn cậu? Cậu làm việc trong môi trường sư phạm, nếu việc này truyền ra ngoài, cậu sẽ gặp rất nhiều khó khăn đó.”
Vương Tranh khẽ mỉm cười, đáp: “Bác nói rất đúng, nhưng xin bác đừng lo, chúng cháu đều trưởng thành. Đây là cuộc sống riêng của cháu. Cháu không giống như con nít không kiên định mà sợ người khác biết mình là đồng tính. Quả thật xã hội này có rất nhiều người có ác cảm với người đồng tính, cháu cũng tôn trọng cá nhân họ, cũng không có ý định xúc phạm tới thế giới đó. Tuy vậy, cháu cũng sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ ai được mạo phạm hay báng bổ tới cuộc sống của cháu.”
“Người không nể ta, ta cũng chẳng nể người?” Ông Từ hỏi.
“Đúng ạ. Người ta đã không để mình yêu thì chẳng việc gì mình lại nhún nhường.” Từ Văn Diệu nắm lấy tay Vương Tranh, tự tin nói với cha mình: “Xin cha cứ yên tâm, con cháu nhà họ Từ không dễ để ai bắt nạt đâu!”
Vương Tranh lườm anh một cái. “Hà tất phải nói với vẻ đằng đằng sát khí như thế? Người Tây có câu ngạn ngữ, cái gì của Caesar sau cùng vẫn thuộc về Caesar, đường nào cũng sẽ về La Mã thôi. Việc chúng ta làm sau cánh cửa nhà vẫn quan trọng hơn lời người khác nói.”
Ông Từ gật đầu, nhíu mày nói: “Nhưng mấy đứa không có giấy đăng ký kết hôn?”
“Dạ?”
“Không có hôn thú thì không được phát luật bảo hộ, lấy một ví dụ đi… nếu một trong hai đứa phải vào phòng phẫu thuật, người còn lại không có quyền ký tên xác nhận.”
“Con cũng có nghĩ tới chuyện này,” Từ Văn Diệu nói. “Bọn con không ra nước ngoài kết hôn vì đã quyết định sẽ sống ở đây. Chứng nhận kết hôn ở nước ngoài không có giá trị lắm. Nếu cha đồng ý, con muốn thêm tên Tiểu Tranh vào hộ khẩu gia đình để pháp luật công nhận cậu ấy là người thân. Cha nghĩ sao?”
Ông Từ im lặng một lúc mới nói: “Tài sản chung các thứ thì không cần ta nói, chắc hẳn con đã có kế hoạch hết rồi.”
Từ Văn Diệu gật đầu, lâu sau lại lo lắng nói: “Con xin lỗi cha. Về phía mẹ con…”
“Mẹ đã sớm biết con không phải là đứa bình thường rồi.” Ông Từ xua tay cắt ngang lời anh nói, đứng dậy, nói: “Tới lúc ta phải về rồi. Mấy đứa đừng tưởng việc này như vậy là ta đã nhượng bộ, chờ mười năm nữa nếu tất cả vẫn còn yêu nhau, sống với nhau giống như bây giờ thì ta mới tính tiếp.”
Ông xoay lưng ra cửa, Quý Vân Bằng ngượng ngùng hỏi: “Bác, còn cháu thì sao ạ?”
“Cháu?” Ông Từ quay người lại, ánh mắt nghiêm khắc mắng: “Ráng mà thay đổi tật xấu của mình đi! Lần sau, ta mà thấy cháu hèn nhát như thế nữa thì sẽ lôi cổ cháu về bằng mọi cách, đỡ phải ra đường khiến ta mất mặt!”
Ông hừ một tiếng, vừa định bước đi thì Vương Tranh liền chạy tới giúp ông mở cửa: “Tướng quân Từ, xin bác đợi một chút!”
Ông Từ dừng chân, nhìn cậu: “Sao không gọi ta là bác Từ hả?”
Vương Tranh giật mình, ông Từ lại cười khẽ: “Có phải cháu rất để bụng những lời ta đã mắng chửi?”
Vừa rồi khi ông mắng cậu là bắt chước phụ nữ hầu hạ đàn ông, cậu thực ra đã rất tức giận, nhưng lại không dám tranh cãi với ông, chỉ thay đổi cách xưng hô thành trang trọng tỏ ý hờn mát như trẻ con chút xíu. Bây giờ, bị ông vạch trần, cậu có chút ngượng ngùng, chỉ biết cười trừ.
Ông vỗ vai cậu, nói: “Món sườn hầm khoai tây đó cháu để lửa chín không tới. Lần sau đến nhà, ta sẽ bảo người vú già chỉ cho bí quyết.”
Mắt Vương Tranh sáng lên, mừng rỡ đáp: “Vâng, nhất định ạ!”
“Ta đi đây.”
“Để cháu tiễn bác.” Vương Tranh đưa ông đến tận cửa cầu thang, nhìn ông chầm chậm đi xuống, khi ông sắp đi khuất vào sau cánh cửa cậu liền vẫy tay, lễ phép chào: “Bác Từ, bác đi cẩn thận ạ!”
Ông dường như có hơi mỉm cười, thẳng lưng đi xuống lầu.
Vương Tranh vẫn nhìn theo tới khi người đã đi mất, lúc quay đầu lại thì thấy Từ Văn Diệu đứng