Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2805 lượt.

tựa người vào khung cửa trước mà nhìn mình.
“Cha anh mà lại để em tiễn, anh quá đáng rồi đó!” Vương Tranh lườm anh.
“Cha rất thích em nhưng lại cứ giấu đó. Anh không biết sao càng già ông lại càng như con nít ấy?” Từ Văn Diệu bĩu môi, bước tới ôm cậu. “Cũng đều là em lợi hại, rất biết cách hòa giải, dập được cơn giận của cha, nếu không ông thật sự đã bắt Vân Bằng về nhà.”
“Lẽ nào anh Vân Bằng ngốc tới nỗi đứng im cho người ta bắt?” Vương Tranh phì cười thì thấy Quý Vân Bằng lo sợ bất an thò đầu ra nhìn xem ông Từ đã thật sự đi khỏi chưa bèn trêu chọc anh ta: “Anh Vân Bằng, anh nói xem, nếu anh bị bắt, có thật là anh sẽ không chạy không?”
“Đừng có mong tới chuyện có thể trốn được!” Quý Vân Bằng thấy ông Từ thực sự đã rời khỏi, bèn thở phào nhẹ nhõm. “Thầy Vương không biết mới nói vậy, bác ấy lợi hại lắm, nếu tôi mà trốn thật thì dù có bẻ gãy chân bác cũng lôi tôi về cho bằng được.”
“Anh cao to da dày thịt chắc như vậy bị gãy chân có là gì!” Vương Tranh trêu. “Đúng là nhát cáy!”
“Một mình tôi chịu tội thì không sao, nhưng lỡ như liên lụy cả Tiểu Tạ vào thì chết. Bác Từ không có hiền đâu!”
Nói cũng đúng! Vương Tranh gật gù, theo Từ Văn Diệu vào nhà rồi xoay người khóa chặt cửa lại, thấy Tạ Xuân Sinh vẫn mặt mày căng thẳng khiếp sợ liền cười bảo: “Yên tâm, bác ấy về rồi.”
“Má ơi, cuối cùng cũng đi rồi!” Tạ Xuân Sinh thở dài, thả người ngồi xuống sofa, cởi bỏ cúc áo sơ mi trên cùng ra. “Vân Bằng, chắc em phải chia tay với anh thôi. Lần sau mà còn gặp vị Phật sống như vậy nữa thì em chẳng còn mạng đâu để theo.”
“Em dám nói vậy hả! Đồ chết bầm, ngon thì nói lại xem!” Quý Vân Bằng nghiến răng nghiến lợi bổ vào người Tiểu Tạ, cù lét cậu một trận. Tiểu Tạ cười ngất đến mức xin Vân Bằng dừng tay, hai người đùa giỡn với nhau cứ như chẳng có ai bên cạnh. Vương Tranh và Từ Văn Diệu đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt mỗi người đều hàm ý đành chịu vậy chứ không biết làm sao, Từ Văn Diệu cười hì hì nói: “Chúng nó chơi trò chúng nó, bọn mình vào phòng chơi trò của hai đứa đi?”
Vương Tranh không thèm ngoảnh đầu lại thụi cùi trỏ vào bụng anh một cái, chọc mạnh tới mức Từ Văn Diệu phải kêu ai dô lên một tiếng, Vương Tranh còn nhíu mày đe dọa: “Chơi cái gì mà chơi! Muốn chơi phải không, ngoan ngoãn vào bếp rửa chén cho em!”
Bước vào tháng Chín, cảm giác nóng bức tựa như rơi vào trong nồi hấp ở thành phố G cũng dần dần giảm bớt, vào tầm sáng sớm và chiều tối sẽ có gió mát thổi qua. Ga tàu bắt đầu ồ ạt học sinh sinh viên lên xuống, báo hiệu một học kỳ mới lại bắt đầu. Tác phẩm chuyên ngành của Vương Tranh lúc này cũng đã xuất bản. Cậu vẫn chưa đến trường điểm danh thì nhận được hai thư thông báo từ khoa. Một là chúc mừng việc cậu đã xin phép được chuyên đề dưới danh nghĩa của hội ủy viên giáo dục quốc gia. Hai là thông báo bắt đầu học kỳ này cậu phải tới phân hiệu của trường dạy các môn cơ sở chuyên ngành cho sinh viên năm nhất của khoa.
Bắt đầu từ hơn một năm trước, đại học Z cũng bắt kịp phong trào lúc bấy giờ đã hợp tác với một số trường đại học trọng điểm của quốc gia đến làng đại học tại thành phố ven biển gần thành phố G xây dựng phân hiệu. Cơ sở đó vừa mới lại vừa đẹp, nhưng sinh viên lại ít, nom như thể tòa thành cốt thép thủy tinh bị bỏ trống vô duyên vô cớ nằm trên hoang đảo. Bốn bề trống không trụi lủi, cây chỉ trồng mới được mấy năm, cỏ mọc lơ thơ ở một vài nơi. Nơi này quá rộng lớn, con người lại quá nhỏ bé, đặt bản thân vào hoàn cảnh mới mẻ và hoang vắng như thế này, dường như tất cả đều kháng cự lại danh hiệu nào đó được giao phó cho bản thân.
Vương Tranh không thích trụ sở đó, nhưng lại không có cách nào hơn, trong khoa có không ít giáo viên trẻ phải đến đó dạy, ngày hôm sau lại ngồi xe buýt của trường quay trở về thành phố G. Khi nhận thời khóa biểu, vừa nhìn cậu liền nhận ra những tiết dạy của mình đều vào buổi sáng. Phân hiệu cách thành phố G một khoảng không gần mà cũng chẳng gọi là xa, không thể đi về trong ngày, nhưng lại chẳng cần phải ở lại dài hạn. Nếu có tiết vào buổi sáng thì tối ngày hôm trước phải chạy sang bên đó thuê khách sạn ngủ, dạy một tiết học mà cứ như làm kinh doanh buôn bán, chạy qua chạy lại không khác gì con thoi giữa hai thành phố. Cứ như vậy mất trắng cả hai ngày, nếu điều chỉnh không chính xác không chừng lại mất thêm một ngày nữa, một tuần chạy đi một lần cũng khiến người ta mệt mỏi quá chừng.
Vương Tranh nhìn thời khóa biểu thì trong lòng chợt nảy sinh sự nghi ngờ, cậu muốn lên tiếng hỏi nhưng sợ sẽ gây ấn tượng không tốt với mọi người trong công việc. Hết lần này tới lần khác giáo viên làm phòng hành chính đều nói lời chúc mừng cậu rằng: “Tiểu Vương, thầy chưa học xong khóa học sau tiến sĩ nhưng khoa đã phân thầy giảng dạy, xem như thầy là giáo viên chính thức rồi đấy!”
Vương Tranh cười gượng. “Mọi chuyện vẫn còn sớm quá. Mà trong khoa có không ít giáo viên, tôi đi như vậy có phù hợp không?”
“Là phó chủ nhiệm đích thân đề cử, có gì mà không phù hợp? Thầy không biết rồi, hôm đó thầy ấy đã khen thầy không ngớt trước mặt mọi người, nói thầy c


Ring ring