Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2814 lượt.

ến về phía trước. Vì vậy…” cậu bật cười, “Theo logic, suy đoán của anh không thể nào thành thật được.”
Vu Thư Triệt chăm chú nhìn cậu, bỗng nhiên lại khoái trá cười to, vừa hút thuốc vừa gật gù: “Cậu quả nhiên là bậc tinh anh điển hình. Thông minh, nhưng không kiêu ngạo. Tài ba lại không siểm nịnh. Thẳng thắn mà nói thì tôi cũng rất thích cậu. Nhưng mà…” Gã đanh mặt lại, “Tôi sẽ không nhượng bộ cậu chuyện dính tới Lý Thiên Dương đâu!”
Lòng Vương Tranh chợt nhói, cậu chuyển tầm nhìn sang hướng khác, chua xót nói: “Tôi và anh ta chia tay đã lâu. Theo như tôi biết thì anh Vu đây và anh ta cũng đã đường ai nấy đi mà phải không? Vì vậy, anh định làm gì không liên quan tới tôi, nên đừng tới đây mà thị uy.”
Nét mặt Vu Thư Triệt đanh lại, buột miệng nói: “Cậu đã gặp anh ta? Anh ta nói với cậu là chúng tôi đã chia tay sao? Giờ anh ta ở đâu?”
Vương Tranh ngước đầu nhìn, lại thấy gương mặt xinh đẹp của Vu Thư Triệt dúm dó lại, trong mắt mang đầy vẻ khổ sở và sự cấp bách. Gã quẳng điếu thuốc xuống đất, lấy chân nghiến nát nó, rồi lại ngạo mạn hất cằm, cố kìm chế đôi môi run rẩy như thể đang chịu đựng cơn kích động, cuối cùng hít một hơi thật sâu, sau đó khẽ khàng bật ra từng chữ: “Nói vậy anh ta tới bệnh viện này không phải bởi anh ta bị bệnh… mà là vì cậu?”
Vương Tranh đứng dậy, lắc đầu: “Không. Tôi chưa bao giờ gặp anh ta ở bệnh viện.”
“Có thể là vì anh ta không muốn để cậu bắt gặp.” Vu Thư Triệt chăm chú nhìn cậu, sau đó nhắm mắt lại một lúc rồi mở ra, ánh mắt thoáng lên sự tàn nhẫn, cười lạnh, hằn học chửi: “Mẹ kiếp!”
“Anh Vu,” Vương Tranh khó khăn lấy giọng. “Hai người có gì hiểu lầm thì cũng không liên quan đến tôi. Tôi phải đi rồi, bạn tôi đang chờ tôi mang canh tới.”
Cậu nhấc bình giữ nhiệt đặt trên ghế lên, vừa định bước đi thì Vu Thư Triệt hừ một tiếng: “Bây giờ chắc là cậu hả dạ lắm nhỉ?”
“Anh nói sao?” Vương Tranh khó hiểu.
“Bọn tôi có chuyện không phải cậu vui lắm sao? Trước đây là tôi ép anh ta bỏ cậu, cho anh ta thời hạn để quyết định chọn một trong hai người. Tôi không hiểu anh ta có gì mà phải do dự. Tôi thích anh ta thì anh ta còn do dự gì nữa?” Vu Thư Triệt trừng Vương Tranh hỏi: “Công bằng mà nói, giữa cậu và tôi, sự lựa chọn đó khó lắm sao?”
Vương Tranh ngực nhói lên một cái, nén cơn đau xuống và trả đòn: “Đúng là không khó chọn. Nhưng chẳng qua là khi chọn xong rồi, nếu Lý Thiên Dương không hối hận, thì sao lại có việc anh tới gặp tôi hôm nay?”
Vu Thư Triệt xám mặt, rặn ra nụ cười đầy chế giễu, liên tục gật đầu mà đáp: “Cho nên bây giờ cậu đang rất vui khi thấy tôi khốn khổ? Vương Tranh, hóa ra cậu cũng không hiền lành như tôi tưởng.” Gã lại cười rạng rỡ hơn, nhưng ẩn chứa sự xa cách và bất cần, rồi ngước đầu nhìn trời xanh, gằn từng tiếng: “Lý Thiên Dương có yêu cầu hai người tái hợp, đúng không?”
Vương Tranh mím môi, im lặng.
Vu Thư Triệt không để ý tới cậu, như thể tự nói với bản thân: “Khi chúng tôi ở bên nhau, cả hai đều cảm thấy thật sự đã tìm được một nửa bị mất. Tôi chưa từng gần gũi một ai hay để ai gần gũi mình như vậy cả. Thậm chí cả hai còn thấu suốt hết cả những khát khao cùng dục vọng sâu kín nhất trong lòng nhau. Cậu và anh ta… có từng cảm thấy thế chưa?”
Vết thương lở miệng ngày xưa như ào ào tuôn máu trong lòng Vương Tranh, hại cậu hít thở khó khăn. “Tôi không việc gì phải nghe chuyện hai người. Tôi phải đi rồi.”
“Đợi đã Vương Tranh!” Vu Thư Triệt không chịu để cậu yên, quắc mắt lên nhìn cậu hỏi: “Cậu theo học hệ Trung văn, phương thức biểu lộ tình cảm hẳn sẽ rõ ràng hơn tôi. Vậy cậu thử nói tôi biết, nếu cả hai đều hiểu nhau, tin tưởng nhau mà còn chưa thể là tình yêu đích thực nữa, thế đâu mới phải?”
“Tin tưởng, thấu hiểu, tôn trọng, chân thành. Rõ ràng hai bọn tôi đều có đủ, nhưng tại sao vẫn không thành? Rốt cuộc thì tôi thiếu thứ gì?” Vu Thư Triệt gào lên sau lưng cậu.
Vương Tranh không thể tiếp tục tranh cãi với gã thêm nữa, cố gắng tránh gã thật xa, nhưng giọng nói của gã vẫn chờn vờn bên tai cậu. Tình yêu từ trong tiểu thuyết kinh điển, bắt đầu từ thời Phục hưng tới nay, đều được miêu tả rất cường điệu. Nhưng có thật những thứ đó là bộ mặt toàn diện của tình yêu? Theo như lời Vu Thư Triệt nói là còn thiếu điều gì nữa, và chính cái sự “Thiếu” đó đã khiến cỗ máy mất đi nguồn năng lượng, sau khi quán tính mất dần, cỗ máy cũng không hoạt động được nữa.
Ngày xưa, những gì cậu đã hao phí vì Lý Thiên Dương đâu đơn giản kể được bằng lời. Những gì cho được cậu đều đã trao đi hết, nhược bằng chẳng thể cho thì vẫn tìm mọi cách cho đi bằng được. Cậu như thể tín đồ trung thành, phủ phục dưới chân vị thần vĩ đại, chỉ hận chẳng thể moi tim gan lòng phổi ra dâng lên nhằm tỏ lòng thành. Tới bước đó rồi mà tình yêu của cậu vẫn là thiếu hụt, cỗ máy chỉ hoạt động được một thời gian nhất định, sau đó là ngừng hẳn.
Chỉ khi máy móc đều không còn hoạt động được nữa thì mới hay, tất cả nội tại đều được dùng là nhiên liệu cả, cái còn lại sau cùng chỉ là một thể xác trống rỗng.
Vương Tranh hốt hoảng vội vàng bỏ chạy về phía trước, đột nh


Disneyland 1972 Love the old s