Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2812 lượt.
ần giao lưu với nhau, thì giống như chuyện Ngàn lẻ một đêm vậy. Cảnh đó mãi mãi chỉ là chuyện được chiếu trên tivi, ảo tưởng mãi mãi không bao giờ thành sự thực.
Từ bé, Vương Tranh đã muốn bỏ nhà đi, hoặc mai này lớn lên thì rời xa căn nhà đó, không liên quan gì tới những trận cãi vã mạt sát nhau của cha mẹ, giã từ việc ngoài ăn no mặc ấm ra thì không còn gì khác nữa, tạm biệt cuộc sống đơn điệu mỗi ngày như mọi ngày, chia tay cuộc đời nhàm chán mà ai ai cũng phải trải qua. Đại học năm hai, cậu gặp được Lý Thiên Dương, cậu đã không chần chừ quên hết tất cả đi theo người đàn ông đó. Với cậu, Lý Thiên Dương không chỉ là người yêu, mà còn là cánh cửa cứu vớt đời cậu, hay trừu tượng hơn là làm cho cuộc sống cậu trở nên tươi đẹp và phong phú hơn.
Vì vậy, cậu không ngừng cố gắng đi theo sau lưng Lý Thiên Dương, luôn nói những lời khiến hắn vui, làm những chuyện để hắn thích. Nhưng Vương Tranh lại chỉ là kẻ ngốc thiếu kinh nghiệm mà thôi. Trước lúc vào đại học, cậu thậm chí còn chưa bao giờ thử quyết định ăn món gì khi đi ăn ở nhà ăn. Cậu mãi sống trong một môi trường chật hẹp, do mẹ cậu, thầy cô, những người lớn và cả những giá trị vốn có quyết định những việc cậu nên nói, nên làm. Thứ áp lực vô hình đó luôn khiến cậu khát khao tự do, bước ra khỏi nơi chật hẹp đó để đi vào một thế giới rộng lớn hơn. Đến khi đi theo Lý Thiên Dương rồi cậu lại hay, nơi cậu khát khao rời khỏi kia kỳ thực là nơi cậu được bảo vệ và an yên nhất.
Nhưng tiếc thay, cậu trốn khỏi ngục tù áp lực này, lại rời vào một nhà giam bất an đầy sợ hãi khác.
Lý Thiên Dương không biết việc đó, nếu có biết cũng không thể lý giải được. Song lại chẳng thể trách hắn được. Vô số lần hồi tưởng lại, cậu vẫn không trách hắn. Ngày đó, ngay cả chút ý oán giận Lý Thiên Dương cậu còn không nghĩ tới nữa là. Cậu chỉ đơn giản là luôn lo sợ, sợ mình để lộ sự ngây thơ và ngu dại ra, vì đó là hai dạng người Lý Thiên Dương coi thường nhất. Trong bốn năm bên nhau, Vương Tranh vẫn luôn diễn kịch, sắm vai người yêu nho nhã hiểu biết và lễ độ. Nhưng vì không có kinh nghiệm nên vai diễn rất nhanh bị thất bại, phơi bày hết thảy những ngu ngốc khờ dại. Và cũng vì vậy mà cậu bại dưới tay Vu Thư Triệt. Vu Thư Triệt mới thật sự là kẻ lão luyện thành thạo, tao nhã và thông minh. Lúc chia tay, Lý Thiên Dương có nói, hắn không cách nào kháng cự lại tình yêu với Vu Thư Triệt. Hắn biết là hắn có lỗi với cậu, hắn đã từng nhắc nhở cũng như cảnh tỉnh bản thân không thể dây dưa với gã, nhưng đến cùng hắn vẫn đầu hàng.
Bây giờ, người đàn ông ngày xưa Lý Thiên Dương luôn miệng thề thốt là xa không đặng, chia không đành đó, lại chạy tới đây hỏi Vương Tranh, tại sao đã tuân theo quy tắc tình yêu là thấu hiểu, tin tưởng, tôn trọng và chân thành rồi, mà sau cùng vẫn dở dở dang dang?
Kỳ thật, vấn đề này đi hỏi Vương Tranh cũng bằng thừa. Cậu vốn cũng hoang mang như ai. Ngày trước, cậu đối với Lý Thiên Dương, hoặc là nên nói, giữa cậu và hắn lẽ nào không từng có những thứ đó? Có đấy chứ, nhiều là đằng khác. Thậm chí nếu hắn muốn, cậu cũng có thể viết những mỹ từ đó lên mặt để cho hắn thấy, nhưng cuối cùng, cũng vô ích cả thôi.
Nếu họ đều là người khuyết thiếu một thứ gì đó trong tình yêu, vậy, thật ra thứ đó là gì?
“Vấn đề đó rất khó nói.” Từ Văn Diệu nghe cậu ngắt quãng thuật lại, liền buông cậu ra, không còn đứng đối diện ôm cậu nữa nhưng một tay vẫn vòng qua eo, vừa xoa lưng cho cậu vừa nhẹ nhàng nói: “Tôi nghĩ cậu chỉ bị cái người họ Vu đó ảnh hưởng mà thôi.”
“Bị ảnh hưởng?”
“Phải, theo như cậu nói thì đến chính hắn cũng không biết bản thân đang làm gì, nghĩ gì, chẳng rõ mọi thứ tại sao thành như vậy, cho nên cậu hoang mang cũng đúng thôi.” Từ Văn Diệu rút một chiếc khăn mùi soa từ trong túi áo ra đưa cho cậu. “Lau mặt đi nào, sắp thành con mèo hoa nhỏ mất rồi.”
Vương Tranh đỏ mặt nhận lấy chiếc khăn, ngượng ngùng nói: “Bình thường tôi, tôi không đến nỗi như vậy…”
“Bình thường mà không như vậy thì còn tới mức nào nữa?” Từ Văn Diệu trêu. “Cậu tưởng trong lòng tôi hình ảnh cậu là người thanh dật xuất trần lắm sao?”
Vương Tranh xấu hổ gục đầu xuống.
“Được rồi. Chuyện này có gì mà ngại? Vu Huyên trước mặt tôi còn làm nhiều điều xấu hổ hơn nữa kia. Cậu mà so với con bé ấy hả chỉ là tiểu tốt gặp cao thủ thôi. Với lại, biết đâu có lúc nào đó tôi lại làm điều gì đó thất lễ trước mặt cậu thì sao? Con người mà, nhất định sẽ có những cảm xúc không thể khống chế được, vui buồn trong lời nói nét mặt đều không để lộ ra cũng chỉ là đối với người ngoài thôi, phải không?”
“Đúng là tôi còn non nớt quá. Thời gian qua lâu, tôi còn tưởng mình đã…” Vương Tranh thở dài, cúi đầu nói, “Chắc là anh thất vọng về tôi lắm…”
“Phải, tôi rất là thất vọng, nhưng chẳng phải vì cậu bị người ta chọc cho khóc, mà bởi cậu không chịu đối diện với sự yếu đuối đó.” Từ Văn Diệu một tay ôm lấy cậu, vỗ vai cậu rồi nhẹ nhàng nói, “Trạng thái tinh thần của con người chứ không phải là đồ vật hư cấu, nên không có nguyên tắc tuần hoàn lý tính được. Bằng không thì ngày xưa, khi lý luận của Freu