Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2852 lượt.

kỳ của họ. Theo hắn thấy, những người dùng thái độ nhiệt tình thăm dò đời sống riêng tư của người đồng tính thì còn đáng ghét gấp bội mấy kẻ luôn thích khinh thị. Vì vậy, lúc Vương Tranh khoe mình có một cô bạn thân, hắn vô cùng phản đối. Nhưng Vương Tranh bạn bè rất ít, đa phần chỉ là bạn học, bạn thật sự thì không có. Nhiều lúc, hắn thấy Vương Tranh rất cô đơn, nên cũng không ngăn cản chuyện cậu lui tới với cô bạn đó.
Nhưng có một lần, cô gái đó tới công ty tìm hắn, nói toàn những lời kỳ quái. Lý Thiên Dương không để tâm nghe, nên chẳng nhớ cô ta nói gì. Chỉ nhớ mang máng đâu, hình như dặn hắn phải đối xử tốt với Vương Tranh một chút, bằng không sẽ hối hận. Khi đó hắn đang xem tài liệu, chán ghét nghĩ, lẽ nào bọn trẻ bây giờ ngây thơ vậy sao, không biết thế nào là tôn trọng chuyện riêng tư của người khác?
Sau đấy, hắn không muốn phải mất thời gian với cô gái trông lôi thôi lếch thếch đang ở trước mặt hắn nữa, bèn khó chịu nói: “Vương Tranh than vãn gì với cô hả?”
“Không.” Cô gái có chút bối rối. “Vương Tranh luôn nói là anh rất tốt.”
“Cô nghĩ Vương Tranh đang nói dối, cô cho rằng bạn mình là kẻ nhu nhược, bất lực, cố chịu ức hiếp rồi phải nhân nhượng mong đổi lấy bình an sao?”
“Ý tôi không phải vậy. Tôi muốn nói, nếu anh còn như vậy nữa thì sau này…”
“Được rồi, chúng ta dừng lại ở đây đi. Vu Huyên phải không? Tôi biết là cô thật lòng xem Vương Tranh là bạn, nhưng tốt nhất cô nên hiểu, chuyện giữa chúng tôi, người ngoài như cô xen vào không thấy buồn cười lắm sao? Ngại quá, tôi còn việc phải làm, cô về giùm cho.”
Cuộc nói chuyện kết thúc không mấy thoải mái. Nhưng cô gái trước khi đi, vẫn không cam lòng ngoảnh lại: “Nếu anh muốn anh và cậu ấy có thể suôn sẻ về sau, thì hãy cách xa người đàn ông có nốt ruồi trong lòng bàn tay.”
Lý Thiên Dương không mấy để ý lời cô. Nghe ra thật buồn cười, mỗi ngày hắn bận bịu, gặp gỡ nhiều người như vậy, ai lại dư đâu thời gian mà đi để ý xem người nào có hay không có nốt ruồi trên bàn tay cơ chứ?
Mãi cho đến nhiều năm sau, gặp lại Vu Huyên, hắn mới nhớ tới câu nói hôm nào của cô. Quả thật trong lòng bàn tay phải của Vu Thư Triệt có một nốt ruồi, nhưng lại không rõ lắm, nếu không phải là người gần gũi thì sẽ không để ý thấy.
Nháy mắt, Lý Thiên Dương bất chợt tin vào cái gọi là số mệnh, nhưng cẩn thận ngẫm lại thì thấy thật điên rồ.
Dù Vu Huyên đã lên tiếng cảnh báo, nhưng thật ra chuyện lại không liên quan tới nốt ruồi hay Vu Thư Triệt gì cả. Tự hắn biết, chiếu theo tâm tính khi đó, hắn và Vương Tranh chia tay chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Mấu chốt ở chỗ, thời điểm đó, hắn không muốn bên ai dài lâu.
Vì không nghĩ tới, nên cũng không tính đối phương vào trong kế hoạch tương lai. Chuyện chẳng qua chỉ là nhất thời, không muốn cùng ai trải qua hôm qua, chẳng nguyện bên ai bước tới ngày mai.
Vì vậy, hắn không để ý người khác đã làm những gì cho hắn, không quan tâm những thứ trước mắt phải vất vả bao nhiêu mới có được. Và hơn hết, là không lo nghĩ giữa hai người có phát sinh vấn đề hay không. Không nghĩ sẽ không thấy nguy cơ, cũng sẽ không hoảng loạn.
Không phải hắn không biết tình cảm Vương Tranh dành cho hắn tràn ngập bao bất an lo lắng, nhưng hắn không muốn đi xác định hay cứu chữa, thậm chí còn vin vào đó mà tự đắc, vì lợi ích bản thân dựng lên màn che chắn.
Đây rõ ràng là đang khinh khi người khác. Sau này bình tĩnh nghĩ lại, chỉ thấy xấu hổ vô chừng.
Chia tay Vương Tranh xong, hắn lại bắt đầu tự vấn, nhiều khi còn cãi nhau với Vu Thư Triệt, không muốn quay về nhìn tủ rượu ngoại chất chồng của gã, hắn lái xe về lại nhà cũ. Giữa một mảnh trống trải, lặng lẽ suy tưởng, thật ra hắn muốn cái gì? Tại sao ở nơi ấm áp dường ấy, lại có thể để lộ ra diện mạo ti tiện của mình? Lẽ nào như người ta nói, ăn no liền sinh chuyện, chuyện xảy ra rồi lại hay là vẫn còn đói lắm.
Lý Thiên Dương tự giễu, bây giờ đúng là quay cuồng đến mức không kịp nuốt miếng cơm. Vu Thư Triệt không nấu ăn, nếu có liền nhất định khoa trương tới hù người, bày chén đĩa ra hết cả bếp, và kết quả là nấu ra những món hắn chẳng biết tên. Nhờ phúc của Vu Thư Triệt, hắn biết hóa ra nước ngoài có tới những mười loại tiêu hột.
Nhưng vấn đề ở chỗ, hắn là người Trung Quốc, quen với cơm trắng cháo hoa, bánh ngô rau luộc. Những món ăn bình thường đó mang tới sự ấm áp và ngon miệng mà món gan ngỗng béo mấy ngàn tệ cũng không so được.
Hai người hiếm khi nấu ăn ở nhà, toàn ra ngoài ăn, hoặc đặt người ta đưa tới. Mỗi lần về nhà đều không có cơm ngọt canh lành nóng hổi đón chờ. Vu Thư Triệt còn bận hơn hắn. Bình thường đều ăn ở công ty. Lý Thiên Dương chịu không nổi, nhiều lần đề nghị mướn người giúp việc, nhưng chưa nói xong lại bị Vu Thư Triệt bác bỏ.
Lý do là vì gã không thích để người lạ xen vào không gian riêng tư.
Chậm rãi, Lý Thiên Dương phát hiện, hắn nhớ mùi vị món canh Vương Tranh vẫn nấu biết bao. Những món ăn bình thường đó chẳng đẹp mắt bằng món Âu món Pháp, nhưng không cho quá nhiều bột ngọt, lại còn có vị ngọt ngọt đắng đắng của dược liệu, ngọt