Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.
sức.”
Vu Huyên đanh mặt cả buổi, sau cùng bỏ cốc nước xuống, nghiến răng nói: “Đưa tay cho tôi.”
“Cái gì?”
“Chìa tay của anh ra, bớt nói nhảm đi!”
Lý Thiên Dương vươn tay ra, Vu Huyên đặt tay cô lên, nhắm mắt lại, nhíu mày một lúc rồi mở mắt ra, nhìn hắn đầy hoang mang.
“Thế nào?”
“Tôi…” Vu Huyên muốn nói lại thôi.
“Sao? Tiểu Tranh tha thứ cho tôi?” Lý Thiên Dương đắc chí.
“Không. Tôi chẳng thấy gì hết.” Vu Huyên mệt mỏi nhắm mắt. Có lẽ anh nói đúng, anh và Vương Tranh có thể tái hợp, ai biết được, nhưng nếu mà vậy thì tôi không cam lòng. Tiểu Tranh xứng đáng tìm được người tốt hơn.”
“Một lần sai không có nghĩa suốt đời sai. Chẳng phải biết lỗi sửa lỗi là điều rất tốt đấy sao?”
Vu Huyên trừng mắt liếc hắn, chợt cười váng lên. “Đừng có nói nhảm với tôi. Tôi nhìn không được kết cục của anh với Tiểu Tranh, nhưng tôi lại thấy rõ chuyện anh với một người khác đấy. Anh ta sẽ tìm được anh nhanh thôi, người trong lòng bàn tay có nốt ruồi ấy, hơn nữa còn đang rất giận dữ đó.”
Lý Thiên Dương ngồi trong xe những mấy tiếng liền, nhìn Vương Tranh tay cầm bình giữ nhiệt màu xanh trông thật buồn cười đi vào, không cần đoán cũng biết bên trong là món canh hầm được chuẩn bị cho cô gái đang nằm viện kia.
Dáng người gầy yếu, bề ngoài thanh tú nho nhã, nhưng tay cầm theo cái bình giữ nhiệt trông chẳng hợp chút nào như thế lại khiến người khác có chút buồn cười.
Hắn vẫn nhớ, khi Vương Tranh mang canh đến công ty cho hắn, e ngại ôm bình giữ nhiệt đứng nép ngoài cửa văn phòng, vừa đỏ mặt vừa nói lí nhí nghe như tiếng muỗi kêu: “Thiên… anh Thiên Dương, em, em hầm canh, mang tới cho anh nè.”
Lúc cậu ngập ngừng nói những lời kia, nhân viên công ty đã tò mò đứng dậy rình xem. Lý Thiên Dương qua cơn kinh ngạc liền chỉ thấy xấu hổ, như thể cảnh chỉ diễn ra trong phim truyền hình lại thình lình xảy đến với hắn, bèn không cân nhắc gì, sải bước đi tới, túm tay Vương Tranh mà nói to: “Em họ à, trở về nói với thím là sau này đừng khách khí như vậy, anh có phải con nít đâu, biết tự lo cho mình mà.”
Sau đó, hắn xoay người dùng mũi chân đá cửa đóng lại, nắm siết lấy vai Vương Tranh, nghiến răng nói thầm: “Em tới đây làm gì? Bộ muốn cho cả thế giới biết anh là đồng tính à?”
Vu Huyên đột ngột trở biến chứng phải đưa vào cấp cứu, dù hôm nay cô vượt qua được, nhưng không ai chắc cô còn có thể gắng gượng được bao lâu.
Cố tình thay, lúc này Từ Văn Diệu lại bộn bề công việc, tạm thời rời khỏi thành phố G. Cậu thì không biết Tham mưu trưởng Vu ở đâu, cũng không có cách thức liên lạc. Cậu một mình chờ ngoài phòng, hoảng sợ không biết nếu lúc này bác sĩ bước ra, nói rằng Vu Huyên không qua khỏi thì cậu phải làm sao? Xung quanh không có lấy một người bạn tin cậy để cùng gánh vác tin dữ, đến cả người quen cũng không có. Vì chỉ còn lại mình cậu chờ đợi tin rủi nên không gian càng đặc quánh và ngột ngạt hơn. Cậu phải gọi cho ai để tâm sự đây? Và phải nói gì mới phải?
Nỗi sợ hãi quá sức lớn khiến cậu chỉ muốn trốn tránh. Vương Tranh đứng dậy đi vài vòng, bức bối đấm một quyền lên tường. Cậu tự mình dựa vào cánh tay khó nhọc hít thở. Cậu muốn mượn cơn đau để giúp bản thân lấy lại bình tĩnh.
Sau đó, cậu ép mình đi tới phòng uống nước cuối hành lang, lấy một ly giấy, rót cho mình một ly nước ấm, sau đó uống từng hớp nước một.
Uống nước xong liền thấy an lòng đôi chút. Cậu lấy điện thoại, gọi cho Từ Văn Diệu, nói rõ tình hình hiện tại của Vu Huyên, nhờ anh thông báo cho người nhà cô biết, lúc này đây, việc riêng giữa cha và con gái không còn quan trọng nữa, người đi rồi, tất cũng không để lại điều gì tiếc nuối nữa.
Cậu nghe Từ Văn Diệu dịu dàng nói ở bên kia đầu dây: “Xin lỗi Tiểu Tranh, bây giờ tôi lập tức quay về đó, muộn nhất là mai sẽ đến nơi. Cậu cố chống chọi hết hôm nay, mai tôi sẽ về.”
“Tôi không sao, anh Văn Diệu, anh không cần lo lắng đâu.” Cậu thoáng nghẹn ngào, hít sâu mấy hơi, cố nói rõ: “Tiểu Huyên cô ấy, cô ấy rất kiên cường, còn sống dai nữa…”
“Tôi biết.” Từ Văn Diệu im lặng một lúc lại đáp: “Vạn nhất… cậu cũng đừng thương tâm quá, dù sao thì chúng ta cũng biết trước sẽ có ngày này.”
“Ừ.” Vương Tranh thấy mọi vật mơ hồ.
“Đợt tôi.” Từ Văn Diệu nói ngắn gọn, rồi cúp máy.
Vương Tranh lặng lẽ lau nước mắt, quay lại ngồi chờ trước phòng phẫu thuật, đèn vẫn sáng, bên ngoài không một bóng người. Vương Tranh mệt mỏi ngồi xuống ghế, vùi mặt vào hai bàn tay.
Không biết là bao lâu sau, cảm thấy có người ngồi xuống bên cạnh. Vương Tranh ngước đầu lên, thấy Lý Thiên Dương đang khoanh tay ngồi ở một bên. Vừa thấy cậu ngẩng đầu, hắn quay người lại, lo lắng nhìn cậu. Khóe mắt lưa thưa vài nếp nhăn, vừa nhìn cậu vừa trầm tư.
Vương Tranh ho một tiếng, ngồi thẳng dậy, hắng giọng: “Anh tới rồi?”
“Ừ.” Lý Thiên Dương gật đầu, nghĩ nghĩ trong chốc lát, sau đó thành thật nói: “Anh vốn định vào xem em thế nào xong thì sẽ đi, nhưng tới rồi thì hay bạn em đã vào cấp cứu. Anh nghĩ em đang có một mình, không chừng sẽ giúp