Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2907 lượt.

h phố này. Bệnh viêm mũi của anh vì những cơn mưa thất thường đó mà trở nặng. Sớm ra đã hắt hơi không ngừng, giọng cũng khàn khàn hẳn đi, nhưng lại khiến người nghe sinh thêm vài phần hảo cảm.
Anh vốn định dành ra chút thời gian đi khám bệnh, nhưng lại chẳng rỗi tay. Công ty dời sang thành phố G vừa hay lại là chuyện tốt, như thể mặt trời đúng lúc chính ngọ. Chuyện kiếm tiền bỗng chốc trở nên nhàm chán, phải là những thương vụ hóc búa cần nhiều công sức may ra mới khiến mọi người hưng phấn. Từ Văn Diệu trời sinh là người nhìn xa trông rộng, nên chẳng phải mới ngày một ngày hai mà đã nhắm tới thành phố này. Thời xưa đế vương dời đô, ngoài việc muốn loại trừ chiến loạn, còn dự tính một tầng sách lược khác, Từ Văn Diệu chuyển công ty sang đây cũng không khác vậy. Anh muốn mượn cơ hội này để tiến hành cải tổ, cũng đã sớm liên hệ và tạo dựng quan hệ với những người có thế lực nơi này. Đến khi mọi sự đều như mô-tơ được tra dầu nhớt, vận hành đúng quỹ đạo, anh mới có thời gian tới bệnh viện nơi Vương Tranh nằm, luôn tiện đến gặp bác sĩ chuyên về viêm mũi, trong lúc cử trợ lý đi thanh toán và lấy thuốc, anh lại đến phòng bệnh của Vương Tranh.
Lúc anh vào phòng liền chạm mặt dì Trâu, người giúp việc tầm bốn mươi tuổi, được anh thuê tới để chăm sóc cho Vương Tranh. Thấy anh, dì liền vui vẻ chào: “Cậu Từ tới rồi à? A Tranh đang ngủ. Hồi sáng, học trò của cậu ấy tới thăm, thầy trò nói chuyện ca hát tới trưa mới xong, bây giờ thì mệt quá đi ngủ rồi.”
Từ Văn Diệu gật gật đầu. “Cảm ơn dì. Nhưng sau này dì nhớ để ý một chút, đừng để cậu ấy phải mệt mỏi như vậy nữa nhé?”
Từ trước tới nay, anh nói năng đều luôn khách khí lễ độ, nhưng luôn có khí thế áp đảo khiến người khác không thể không e dè. Dì Trâu ngừng cười, biết anh không vui, bèn đổi đề tài: “Hôm nay, nhìn A Tranh có vẻ rất vui, buổi trưa ăn cơm cũng nhiều hơn, còn uống hết canh tôi nấu nữa.”
Quả nhiên, Từ Văn Diệu liền vui vẻ. “Cậu ấy thường không nói mình thích ăn gì, dì nhớ lưu ý một chút. Thấy cậu ấy ăn cái gì nhiều thì lần sau lại nấu món đó cho cậu ấy.”
“Tôi biết rồi.” Dì Trâu tủm tỉm cười. “A Tranh thật tốt số, có anh trai tốt như cậu Từ đây.”
Từ Văn Diệu khẽ nhướn mày. “Tôi trông cậu ấy được rồi, không còn chuyện gì nữa thì dì về nhà nghỉ ngơi sớm đi.”
Đến tối sẽ có y tá và hộ lý chuyên môn của bệnh viện coi sóc nên dì Trâu cũng không còn việc gì để làm. Tiếng là tới bệnh viện chăm sóc người bệnh, nhưng công việc của dì cũng không nhiều, hơn nữa còn thường xuyên được về sớm. Vừa nghe Từ Văn Diệu nói vậy, liền vui vẻ từ biệt anh rồi mang túi đồ của mình về nhà.
Từ Văn Diệu khẽ khàng bước vào phòng bệnh, nhìn Vương Tranh đang thiêm thiếp ngủ lại chợt sững ra.
Từ lúc nằm viện tới nay, Vương Tranh nom yếu ớt ra hẳn, mặt mày luôn tái nhợt, cằm nhọn hoắt như đâm thủng được giấy dán cửa. Lúc này, cậu lại nằm ngoan trên giường, nhắm mắt rũ xuống hai hàng mi dài, mười ngón tay vừa thuôn vừa trắng đặt trước ngực, như thể con bướm trên giá đinh. Cổ tay vì bệnh mà gầy xuống một vòng, khiến chiếc áo màu xanh của bệnh viện rộng thùng thình cả ra.
Từ Văn Diệu nhìn hình ảnh này, thốt nhiên thấy trái tim giá lạnh bao năm lại đau rút, như có một sợi cước vô hình cứa vào lòng vậy, đầu này sợi dây siết chặt lấy tim anh, đầu kia như có ai níu lấy mà kéo dữ dội, nỗi đau âm ỉ. Anh chưa bao giờ cẩn thận ngắm một người đang ngủ như lúc này, vì nghĩ rằng việc đó hết sức quái đản. Nhiều lúc chăm chú nhìn vào mặt một người đang ngủ sẽ không thấy cái gọi là tĩnh lặng đơn thuần, thay vào đó lại chỉ thấy thật ngu xuẩn và không hợp mắt. Như có người ngoác miệng ra ngủ, dáng vẻ ngốc nghếch mà trước nay chưa bao giờ bắt gặp, hay lại nhăn nhó mặt mày như thế giới mắc nợ mình, hoặc vô thức chảy nước dãi, ngoáy mũi, gãi đầu nắm tóc. Vậy nên có là người đẹp thì lúc thức dậy cũng sẽ đầu xù tóc rối.
Nhưng Vương Tranh lại không như thế, ở cậu có một khí chất rất an tĩnh, hơn hết anh xem cậu như thể người thân sống cùng đã lâu, không mảy may thấy chán ghét hay phiền phức gì, mọi chuyện hiển nhiên là thế.
Vương Tranh hơi khẽ giật mình, chẳng rõ mộng thấy gì lại vô thức siết tấm drap giường dưới thân.
Từ Văn Diệu bất giác đi tới ngồi bên cạnh giường, khi ý thức được đã thấy mình đặt tay phải của Vương Tranh trong lòng bàn tay mình. Mấy ngày nay trời chuyển xuân hàn, tay chân cậu lạnh cóng cả lên. Anh không kìm lòng được, chỉ muốn dùng tay mình ủ ấm cho cậu.
Từ Văn Diệu vô cùng kinh ngạc với ý nghĩ này, vì chưa bao giờ thích chạm vào tay người khác cả, cố chấp như thể gái điếm không muốn miệng khách chạm phải môi mình. Nhưng lúc này đây, trong tình cảnh như vậy, anh chỉ muốn tới thật gần cậu, vuốt ve bàn tay gầy, hoặc gần gũi hơn là hôn lên đôi môi lợt.
Bao nhiêu năm qua, anh như nhà sưu tập tem, tìm kiếm hình dáng người yêu đầu khắc cốt ghi xương trong từng hình hài của những tình nhân bất đồng. Anh vẫn nhớ mũi của người kia không đẹp, cũng không cao, chóp mũi tròn, phía cánh mũi bên trái có một nốt ruồi nhỏ; mặt anh ta cũng không thon, cằm rộng, lúc cười