Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em
Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2908 lượt.
mặt tròn như vẽ; mắt hai mí nhưng là hai mí lận, khi cúi nhìn xuống sẽ thấy rõ mí mắt của hai mí lận ấy, cứ tỉ mỉ cụ thể từng chi tiết như vậy, cứ như có người chuyên tâm vẽ nên hình dáng ngũ quan.
Từ Văn Diệu thậm chí còn nhớ màu mắt của người đó, rất nhạt, màu hổ phách. Cả người như một khối sắc nhợt nhạt chực nhòe bất cứ lúc nào, tóc cũng rập một màu hạt dẻ chín, đến làn da cũng xanh xao như lá.
Kỳ quái ở chỗ, ngần đó thời gian trôi đi, anh có thể nhớ rõ ràng ngũ quan của người kia trông thế nào, mà không sao mường tượng nổi tổng thể. Anh không nhớ được gương mặt ấy ra sao, và nếu vẫn còn sống tới bây giờ sẽ trở thành như thế nào.
Trong nhà giam khi đó, anh ta nổi điên lên, gào thét vào mặt anh. “Tôi không có tội!” Âm thanh thê thiết và khẩn khoản, đâm xuyên qua linh hồn cậu bé mười bốn tuổi, trút hết tội lỗi lên đôi vai gầy non nớt.
Từ đó về sau, Từ Văn Diệu y như những gì Thánh kinh đã nói: Hãy vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta.
Dù đã quên khuôn mặt của người thầy trẻ, nhưng lại nhớ rõ ràng đến từng chi tiết ngũ quan. Anh hoàn toàn đánh mất năng lực nhận diện, chỉ có thể dựa vào cảm tình mà đi tìm những bản sao bị lỗi.
Từ Văn Diệu cúi đầu, chôn mặt vào trong bàn tay Vương Tranh. Tay cậu được anh ủ ấp lâu như vậy nhưng vẫn còn nhuốm hơi lạnh, cái lạnh khiến anh thấy giá rét và mỏi mệt, như rất muốn trút bỏ hết độc tố vướng trong cơ thể bằng một cú thở hắt dài hằng trăm năm.
Anh đối đãi với mỗi người tình đều rất tốt, tận lực làm mọi điều họ muốn, luôn cẩn thận hành xử, thỏa mãn nguyện vọng của tất cả. Đôi lúc anh sợ, sinh mệnh con người yếu ớt như thế, nếu vô ý sẽ khiến bi kịch thứ hai, thứ ba lần nữa xảy đến từ trên tay mình.
Vô thức, anh biến tình yêu thành một nghi thức, còn anh là một tín đồ, luôn cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói. Trong giới, ai ai cũng biết làm tình nhân của Từ Văn Diệu là chuyện hết sức may mắn. Vì anh phong độ, luôn xem người tình là lụa tơ tằm thượng đẳng mà nâng niu trên tay. Sẽ khẽ khàng vuốt ve da thịt họ, đến hôn nhau cũng nhẹ nhàng. Thậm chí lúc chia tay thái độ cũng sẽ hết sức dịu dàng.
Nhưng chỉ có anh mới biết, đó vốn chẳng phải điều anh muốn.
Anh còn nhớ nỗi khát khao muốn chiếm giữ một người điên cuồng đến nhường nào, chỉ hận không ăn tươi nuốt sống từng tấc xương thịt của đối phương vào bụng mà thôi. Những thô bạo, dục vọng trong cơ thể đều tuôn ra lũ lượt như thác. Khi ấy, cậu bé mười bốn tuổi đã vô số lần tưởng tượng, đè người thầy mình yêu xuống, rồi hung tợn như một dã thú mà chiếm đoạt người đó, đến khi đối phương phải khóc lóc, run rẩy cầu xin mới thôi.
Chỉ là giữa chừng, khao khát cháy bỏng đó lại bị người chắn ngang, đóng băng anh lại, đưa tới cao nguyên quanh năm giá lạnh. Vì vậy mà trên đời này lại xuất hiện một người đàn ông nho nhã phong độ Từ Văn Diệu, luôn hoàn mỹ trong mắt mọi người tình, duy chỉ có khiếm khuyết lòng nhiệt tình cơ bản mà phàm là con người thì ai cũng có.
Người tình trước kia đã nói, vì anh không tin tưởng tình yêu.
Từ Văn Diệu cười khổ, bất giác áp hai má vào lòng bàn tay Vương Tranh. Sao lại không tin tưởng tình yêu được cơ chứ? Chẳng ai biết rõ hơn anh thứ khát vọng điên cuồng nhưng luôn bị kìm trong vẻ nhẫn nhịn, rồi cảm giác trống rỗng khi đứng nhìn giấc mộng tan biến như một trưa hè nắng bốc hơi hết thảy là thế nào.
Anh cảm thấy là mình cần một người, một người có thể thắp sáng cõi lòng anh lúc anh đang bị lưu đày ở miền giá rét Siberia này, phả làn hơi ấm vào con tim lạnh lẽo chết lặng của anh, để anh được nghỉ ngơi đôi chút.
Người đó, trước kia là Vu Huyên, bây giờ cô đã đi mất, Vương Tranh liền hiển nhiên thay thế vị trí của cô.
Tay Vương Tranh khẽ động là Từ Văn Diệu liền nhận ra ngay. Anh ngẩng đầu nhìn Vương Tranh mơ màng mở mắt nhìn mình, đôi mắt trong sáng đen láy như hai viên thủy ngân trong hồ nước lạnh, vừa nhìn vào liền khiến tâm tình thư sướng.
Từ Văn Diệu bất giác lại mỉm cười, xác định lần nữa, Vương Tranh hoàn toàn không có vẻ gì giống với người thầy kia cả. Anh không thể để người đàn ông đó là bóng ma sắm vai tình nhân ám ảnh trong tim mình mãi. Anh cần người thanh niên này. Như những công nhân may mặc vậy, thật chậm rãi, từng chút từng chút một khâu vết thương lòng kia lại.
“Tỉnh rồi à?” Từ Văn Diệu không buông tay cậu ra, ngược lại càng nắm chặt hơn, trong mắt mang đầy yêu thương. “Nhìn cái gì hả ngốc, còn chưa tỉnh ngủ ư?”
“Ờm,” Ánh mắt Vương Tranh chầm chậm tập trung lại, sau đó dừng lại trên gương mặt Từ Văn Diệu, cậu nhìn anh rồi im lặng mỉm cười, giọng nói vẫn còn mang theo vẻ buồn ngủ: “Là anh à! Em vừa có một giấc mơ.”
“Mơ thấy gì?”
“Em đã về nhà.”
Từ Văn Diệu siết chặt tay cậu hơn, biết rõ chuyện này vốn là tâm bệnh của cậu, nhưng cậu đã trưởng thành, việc phải giải quyết thế nào, khi nào thì làm, người ngoài không xen vào được. Anh mỉm cười, đỡ cậu ngồi dậy, choàng thêm tấm áo bông lên vai cho cậu. “Anh gọi điện thoại báo cho anh chị họ của em biết nhé?”
Vương Tranh vẫn không hé răng tí gì về bệnh tình của mình cho bên nhà anh chị