Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi
Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2922 lượt.
biết cả, phần vì sợ họ lo lắng, phần lại e dè rồi cha mẹ cậu cũng hay chuyện. Cậu rất hiểu mẹ cậu, quen làm một người phụ nữ mạnh mẽ cả đời, nếu biết được con trai mình đổ bệnh, thế nào cũng sẽ vừa đau lòng vừa cố chấp không chịu tới thăm con. Sự giày vò đó rồi sẽ khiến con người suy sụp rất nhanh.
“Không cần ạ, đợi khi nào phẫu thuật xong rồi nói.” Vương Tranh nhận lấy cốc nước ấm Từ Văn Diệu rót cho, vừa uống vừa nói: “Để khi em khỏe hơn hẳn rồi báo cho mọi người biết, như vậy anh chị cũng đỡ lo lắng.”
Từ Văn Diệu gật đầu, vừa định nói gì đó lại nghe thấy tiếng tranh chấp ngoài cửa.
“Anh không vào đó được. Bệnh viện có quy định riêng, bây giờ không phải thời gian thăm bệnh.”
“Thế tại sao anh ta lại được vào? Các người đối xử bên trọng bên khinh như thế phải chăng là quá lạm quyền rồi?”
“Anh ấy là người nhà bệnh nhân…”
“Buồn cười, chưa tới phiên anh ta làm người nhà đâu!” Người kia chợt cao giọng chỉ trích: “Từ Văn Diệu, anh ra đây cho tôi, anh giả làm người nhà của Tiểu Tranh rồi cấm không cho ai gặp cậu ấy là sao hả?”
Vương Tranh biến sắc, vừa khó xử vừa buồn bực nhìn Từ Văn Diệu.
Từ Văn Diệu thu lại ý cười, trong mắt đã hằn lên cơn giận. Cả hai đều nghe được đó là giọng của Lý Thiên Dương.
Từ Văn Diệu xoay người lại nhìn Vương Tranh, nói hai câu, câu đầu “Anh không bảo anh ta đến!”, câu sau là “Em có muốn gặp anh ta không?”
Đến anh cũng tự thấy hai câu này trước và sau ngữ điệu hoàn toàn khác biệt, hơn nữa còn mang một tầng nghĩa khác.
Nên cũng chẳng trách tại sao Lý Thiên Dương lại tức giận ở ngoài kia đến thế. Trong đầu hắn luôn cho rằng, Vương Tranh chỉ ỷ lại một mình hắn, nên không thể chấp nhận nổi, có một ngày thình lình xuất hiện một kẻ lạ mặt thay thế vị trí của hắn bên cạnh Vương Tranh.
Từ Văn Diệu nhìn gương mặt vừa ngủ dậy khi nãy hãy còn ưng ửng đỏ, giờ lại hóa xanh như thế, chợt thấy khó chịu, vừa thương vừa xót. Nhưng lý trí rất nhanh đã quay trở lại, anh chủ động kéo chăn choàng kín người Vương Tranh, khẽ khàng nói: “Để anh ta vào nhé, dù sao cũng từng quen biết.”
Vương Tranh gục đầu xuống, chốc sau lại gật đầu đồng ý.
Huống hồ, với tình huống của Vương Tranh bây giờ, đối tốt với cậu, nghĩa là đặt lò sưởi ấm áp vào tay trong ngày gió tuyết, nên lòng biết ơn của cậu cũng sẽ nhiều gấp bội. Sau đó, người gieo lòng tốt sẽ gặt hái được nhiều đền đáp hơn.
Cảm tình không dựa vào lòng biết ơn để duy trì, có chăng là dễ dàng tạo được nền tảng ban đầu mà thôi.
Lý Thiên Dương thấy thật phiền khi mà hắn đã bỏ công việc để ngày ngày đi tìm Vương Tranh khắp các bệnh viện, cũng không khiến cậu cảm động.
Không phải chỉ không cảm động, có lẽ Vương Tranh còn không muốn thấy mặt hắn, không cần sự quan tâm dư thừa đó.
Lý Thiên Dương vừa nhìn thấy gương mặt tiều tụy của Vương Tranh liền quên mất điều cần nói.
Hắn ngây ra chừng mười giây thì sực tỉnh, đi tới cạnh giường Vương Tranh, chìa tay vuốt tóc cậu.
Vương Tranh nghiêng đầu né đi, chốc sau, mắt chợt ươn ướt.
Trong ký ức của cả hai cũng có lúc như vậy. Khi ấy, Vương Tranh vừa đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, vừa bàng hoàng vừa bất lực, đêm đêm thường thừ người mở mắt tới sáng, ngủ không được. Lúc đó lại đầu thu, bỗng chốc bị cảm rồi sốt nhẹ, đi bác sĩ, uống thuốc cũng không hiệu quả. Lý Thiên Dương dạo đó vẫn còn thương Vương Tranh nhiều, mỗi lần thấy cậu mất ngủ hay đổ bệnh, liền bắt cậu ở nhà, để hắn đích thân đi chợ mua gà hầm canh, lại nấu thêm cho cậu vài cọng cải xanh, và một bát mỳ gà nóng hổi.
©’STEN’T
Quả thật, hắn đã từng yêu thương cậu nhóc đó.
Nhìn cậu cúi đầu ăn mỳ mà thấy lòng bình yên lạ, như có ai chườm túi nóng lên trên trái tim lạnh lẽo của hắn. Khi đó, hắn sẽ không kiềm lòng được, vươn tay xoa tóc cậu, từ đỉnh đầu cho tới phần gáy.
Nhưng năm tháng cũng qua đi, những dịu ngọt đã có cũng như một ly rượu nồng, sau đó hết lần này đến lần khác cứ múc nước đổ vào ly rượu đó. Cuối cùng càng ngày mọi thứ càng phai nhạt, đến ngay cả đương sự cũng phải hoài nghi, liệu có từng thật lòng phút nào với nhau không?
Vương Tranh cúi đầu thật thấp, dù có kiên cường cỡ nào cũng không ngăn được cơn thương cảm với chuyện xưa mờ cũ, cảnh còn người mất được. Cậu và Lý Thiên Dương đều tự hỏi, nếu như sự dịu dàng từng có, kéo dài từ đó đến nay, thì bây giờ hai người đâu ra nông nỗi tự mỗi người lưng đeo gánh nặng, bất an và nỗi sợ hãi đối diện nhau.
“Anh xin lỗi, bây giờ không thể nấu mỳ cho em ăn được, đợi khi nào em khỏe hơn… anh sẽ làm được không?” Lý Thiên Dương mắt cũng ươn ướt, vội cười hỏi.
Vương Tranh hai vai run nhè nhẹ, im lặng một lúc lại khàn khàn đáp: “Bây giờ, tôi không thích ăn mỳ nữa.”
Tay Lý Thiên Dương run lên, tay lưu luyến rời khỏi tóc Vương Tranh, kiên cường nói: “Không sao, nếu không thích ăn mỳ thì ăn cái khác. Em thích món nào, anh sẽ học rồi nấu cho em.”
Từ Văn Diệu vẫn luôn lạnh lùng nhìn, lúc này chợt chen vào một câu: “Anh Lý khách sáo quá, Vương Tranh hiện giờ kiêng ăn nhiều thứ