XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2921 lượt.

, tôi không thể để cậu ấy ăn uống bậy bạ được, nên không dám phiền tới anh đâu.”
Anh cũng hết nhịn nổi.
Đây không phải là việc Từ Văn Diệu sẽ làm, nhưng anh bỗng ý thức được vấn đề hết sức nghiêm trọng, Lý Thiên Dương dù có đột ngột đổi tính thì vẫn là tên khốn khiếp. Hắn và Vương Tranh có chung rất nhiều hồi ức quý giá, khiến muốn quên nhau cũng khó, hơn nữa đó còn lại là chuyện chỉ hai người trong cuộc mới hiểu.
Với lại, Lý Thiên Dương cũng không phải tay xoàng, hắn hiểu rõ năng lực của mình, lại còn biết nên áp dụng vào đâu cho phải, xem chừng đã sớm tập luyện thành thạo rồi.
Lý Thiên Dương nghe anh nói vậy cũng thấy chói tai, tự nhiên ngồi xuống cạnh Vương Tranh, nhỏ nhẹ nói: “Chúng ta vẫn được tính là bạn cũ mà phải không? Bây giờ, em không khỏe, bạn cũ vì em mà ra sức, sao lại cho là phiền phức được? Tiểu Tranh, em nói đúng không?”
Từ Văn Diệu bị hai tiếng “bạn cũ” chọc giận, đi nhanh tới, choàng tay qua vai Vương Tranh, dịu dàng bảo: “Đương nhiên, có bạn là anh Lý đây, hẳn Vương Tranh vui lắm, khó mà quên được. Vô luận thế nào, tôi thay mặt cậu ấy cảm ơn anh, nếu có chuyện gì cần anh giúp, tôi sẽ không khách sáo đâu.”
Lý Thiên Dương cười gượng, nắm lấy tay Vương Tranh: “Cần gì phải khách sáo chứ, tôi và Tiểu Tranh quen biết đã lâu, nên tôi tình nguyện làm mọi thứ cho cậu ấy. Về phần anh Từ, cử chỉ nghĩa hiệp của anh thật khiến tôi ngưỡng mộ. Bây giờ hiếm khi có người lại vì bạn bè quen chưa bao lâu mà làm được nhiều chuyện như thế.”
“Anh Văn Diệu quả thật là người tốt hiếm gặp.” Vương Tranh ngẩng đầu lên, rút tay ra khỏi tay Lý Thiên Dương, lại xoay qua nhìn Từ Văn Diệu, khẽ lắc đầu, ý bảo anh đừng siết vai cậu, rồi mới nói: “Anh ấy là người Vu Huyên vô cùng tin, và cũng là người tôi tin tưởng. Hơn nữa, tôi với anh ấy vừa gặp đã thân, nói chuyện phiếm hay làm gì cũng thấy hợp.”
Từ Văn Diệu đắc chí nhếch miệng cười, Lý Thiên Dương sượng trân. Vương Tranh lại nói tiếp: “Thiên Dương, cảm ơn anh đã tới thăm tôi, tôi có thể một mình nói vài điều với anh không?”
Lý Thiên Dương gật đầu. “Anh thì không thành vấn đề gì, bất quá phải mời anh Từ tránh mặt cho.”
Từ Văn Diệu liền cười đáp: “Đương nhiên. Hai người từ từ nói chuyện. Tôi ra ngoài tìm bác sĩ phụ trách chính chữa trị cho Tiểu Tranh. Vương Tranh, đừng ngồi nói chuyện lâu quá, lát nữa sẽ có y tá tới kiểm tra cho em, em đừng có quên đấy.”
“Em biết rồi.” Vương Tranh nhu thuận gật đầu.
Lý Thiên Dương ngước nhìn Vương Tranh, ánh mắt nhu hòa, rất đỗi dịu dàng. Đoạn, hắn vén chăn lại cho cậu, nhẹ nhàng hỏi: “Bây giờ em ngủ nghê thế nào? Còn bị mất ngủ nữa không?”
“Anh nhớ là khi trời lạnh, em sẽ ngủ nhiều hơn một chút. Em lúc nào cũng sợ lạnh như thể động vật ngủ đông, chỉ muốn rúc mình trong chăn cả ngày. Mùa đông phòng mở điều hòa, em còn phải ôm túi chườm nước nóng, ủ tay chân vì nếu không làm thế tay chân em sẽ vừa như mới lấy từ hầm băng ra. Em hay sĩ diện, sợ anh cười, nên anh vừa về là dẹp ngay cái túi chườm.” Nụ cười trên môi Lý Thiên Dương nhạt dần, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể muốn xuyên qua Vương Tranh mà nhìn về những tháng năm thanh xuân khi hai người còn ở bên nhau. Chốc sau, hắn giật mình, nhoẻn miệng cười thật lòng hơn một chút.
“Em xem, anh nhớ nhiều chuyện như vậy.” Lý Thiên Dương cười cười. “Em giữ anh lại, có phải vì muốn bảo anh đừng tới làm phiền em nữa? Muốn mắng anh đã thay lòng giờ còn vờ níu kéo? Mong anh có bao xa thì tránh em bao xa?”
Vương Tranh ngẩn người, mặt khẽ hồng, quả thật là cậu định nói vậy. Nhưng khi bị Lý Thiên Dương giành nói trước thì lại không thể tán thành, chỉ lắc đầu đáp: “Không phải, tôi tính nói, anh bận rộn nhiều việc, không cần tới thăm tôi…”
“Tiểu Tranh, em không cần phải gạt anh.” Lý Thiên Dương khẽ cười, vỗ vỗ lên cánh tay cậu nói: “Nếu đổi lại là Thư Triệt thì em biết cậu ấy sẽ nói gì không? Nhất định là lôi mười tám đời tổ tông nhà anh ra mắng, mà còn mắng rất điệu nghệ, không vương một câu nói tục. Tiểu Tranh, em cứ nên nói thẳng những điều mình nghĩ, không cần che giấu làm gì. Trước nay luôn vậy, em chịu bao nhiêu ấm ức rồi?”
Vương Tranh mím môi, im lặng.
“Anh không phải là thần, nên không đọc được suy nghĩ người khác. Em không nói, sao anh hiểu em muốn gì được. Anh cũng không dễ chịu gì. Chúng ta càng lúc càng xa cách hơn. Anh nói thế chẳng phải là muốn trốn tránh trách nhiệm. Em đừng giận! Đôi lúc nghĩ, em tốt như vậy mà anh thì không biết quý trọng, ngay cả đối đãi với em tốt một chút cũng làm không được. Khi đó cả hai chúng ta đều chưa trưởng thành, có rất nhiều việc cho rằng đã làm như vậy rồi thì đối phương sẽ hiểu được điều đó, nhưng thực tế vào lúc trẻ tuổi đó có ai lại thấu hiểu được những khó khăn của người khác đâu?”
“Vậy bây giờ anh đã học được cách thấu hiểu rồi ư? Vì vậy mà tới tìm tôi, định nói anh sẽ biết trân trọng cái trước mắt?” Oán hận tích tụ bấy lâu giờ ùn ùn đổ xô tới, Vương Tranh không nhịn được buột miệng nói: “Còn tôi thì nên ngoan ngoãn đứng đợi? Xem như không có gì xảy ra mà quay lại với anh? Thiên Dương, anh cho rằng t