Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2926 lượt.

chuyện cậu ấy không thích nấu ăn, anh chẳng ăn nổi cơm ngoài đường, cũng không được gì. Nguyên nhân cốt lõi chỉ có một, hai người không hợp, có cố gắng thế nào cũng không dung hòa được.”
“Anh đã chọn sai. Tiểu Tranh, anh không phải thần thánh không bao giờ phạm sai lầm. Anh đã ngu xuẩn tới mức cho rằng sự rung động nhất thời là dài lâu mãi mãi. Đáng lẽ ở cái tuổi nên chín chắn, anh lại phạm vào một sai lầm không chấp nhận nổi. Anh đã không nghe thấy được tiếng nói thật sự từ trong thâm tâm. Vu Huyên đã nói đúng.”
“Vu Huyên đã từng nói điều gì đó với anh?”
“Phải, anh rất biết ơn cô bạn của em. Cô ấy đã nói, nội tâm mỗi người đều như một chợ nông sản, món hàng mình muốn mua nhất chính là rổ khoai tây ở gian hàng lão nông dân im tiếng, không chú ý sẽ bỏ lỡ.”
Vương Tranh khẽ cười. “Đây đúng là kiểu cách nói chuyện của cô ấy.”
Lý Thiên Dương gật đầu. “Tự bản thân anh cũng thấy là đúng thật vậy. Anh và Thư Triệt, chỉ tốt đẹp được một năm, sau lại ly hợp dây dưa ba năm, cảm tình nào cũng tiêu tan thành không. Trong thời gian ấy, anh cũng nhiều lần muốn cứu vãn, thật đó, anh không muốn chuyện như với em lại xảy ra lần nữa, mai mốt nhớ đến lại hối hận. Vì vậy anh đã cố sức đối với cậu ấy thật tốt, cậu ấy muốn thế nào thì chiều theo thế ấy, cần món đồ gì, anh lập tức tìm khắp thế giới về cho cậu ấy. Lúc cả hai mâu thuẫn, cậu ấy có nặng lời cỡ nào, anh cũng im lặng một lời cũng không nói, xong xuôi rồi anh còn đi nói mấy lời nịnh nọt nữa. Tiểu Tranh, dù có là mẹ ruột, anh cũng không bao giờ nhún nhường như thế, với em thì chẳng thể so sánh được. Nhưng, dù anh thuyết phục bản thân bao lần, cố nhìn nhận ưu điểm của cậu ấy, hồi tưởng những khoảng thời gian tốt đẹp cả hai từng có, cũng không thể tiếp tục mãi được, anh thật sự mệt mỏi, lại còn đau khổ. Anh nghĩ, hóa ra anh cũng có thể vì một người mà làm tới bước này, thế thì tại sao ngày xưa anh lại chẳng tốt với em được một nửa? Nếu được vậy, bây giờ anh sẽ không thấy hổ thẹn và khốn khó thế này.”
“Anh hối hận, thật sự đã hối hận. Không phải vì hiện tại không lay chuyển được em, mà vì khi có thể tốt với em lại không biết quý trọng. Anh biết, đời này cũng chỉ có em là thật lòng thật dạ yêu thương anh. Vậy mà anh đã không ngó ngàng gì tới. Sao anh lại có thể khốn nạn đến thế? Nghĩ vậy, anh hận không tát cho mình vài cái.”
Lý Thiên Dương nghẹn ngào, chà mũi, quay mặt sang hướng khác.
Vương Tranh cắn môi, không lên tiếng.
“Bây giờ, anh đã biết mình muốn gì, trượt ngã đau như vậy mà còn không hiểu mình cần cái gì thì chẳng đáng sống nữa. Anh muốn chăm chỉ làm việc, tranh thủ khi còn chưa già thì để dành thật nhiều tiền, tối về nhà lại ôm người mình yêu ngủ say, cuối tuần cùng nhau đi mua sắm, dạo phố. Trời lạnh khoác cho người đó áo ấm, trời nắng thì đưa đi nghỉ hè. Anh sẽ đối với cậu ấy thật tốt, cậu ấy muốn biến nhà thành tiệm sách cũng được, thích mua gì cứ mua. Anh muốn cậu ấy dù lớn tuổi rồi cũng sống vô tư lự như trẻ nhỏ. Bốn mươi lăm tuổi sau khi về hưu, hai người cùng đi du lịch thế giới. Sức khỏe cậu ấy không tốt, anh sẽ chăm sóc cẩn thận, có rất nhiều việc anh phải làm…” Lý Thiên Dương mắt ứa lệ, nụ cười đẫm nước mắt, hỏi: “Nhiều mong ước như vậy có khiến em chê cười không? Ha ha, vẫn còn nhiều chuyện cần làm lắm, em có thể từ từ bổ sung.”
Vương Tranh môi run run, lắc đầu, gian nan đáp: “Nhưng, tôi không muốn tham gia vào những dự định của anh…”
“Không sao, không sao hết.” Lý Thiên Dương lau nước mắt, cười nói: “Đây là kế hoạch anh vạch ra, anh hoan nghênh em gia nhập, sẽ không bắt buộc gì cả. Em yên tâm, dù bây giờ chúng ta chỉ là bạn cũ, anh cũng sẽ chăm sóc cho em lúc bệnh. Em đừng xem đó là gánh nặng, chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng bệnh thôi, nhé?”
Vương Tranh nước mắt rưng rưng, tay siết góc chăn, cắn răng nói: “Tôi… tôi vẫn không muốn…”
“Tiểu Tranh, đừng nói! Xin em đừng từ chối!” Lý Thiên Dương vội vã xua tay, hoảng sợ đáp: “Hôm nay, anh có chút việc, có hẹn với đối tác, anh phải đi xử lý. Ngày mai anh lại tới, em nghỉ ngơi đi nhé.”
Hắn đứng bật dậy, vấp chân vào ghế, gây ra tiếng vang rất lớn, lại khẽ quay đầu lại cười, dựng cái ghế lên, đi nhanh ra cửa, lực tay rất mạnh, mở bật cánh cửa ra.
Bên ngoài, Từ Văn Diệu trầm mặc đứng thẳng lưng, gương mặt không chút biểu cảm, chỉ liếc mắt nhìn Lý Thiên Dương một lần, ánh mắt sắc như dao cau.
Cả người anh tản mác hơi lạnh cùng cơn tức giận kìm nén, chẳng rõ đã đứng ở ngoài nghe được bao nhiêu chuyện.
Từ Văn Diệu liếc mắt nhìn Lý Thiên Dương, nhếch mép cười không rõ hàm ý, gật đầu với hắn, rồi bước vào phòng, nhẹ nhàng khép cánh cửa lại ngay trước mặt Lý Thiên Dương.
Vừa nghe tiếng cửa “cạch” một cái đóng lại, Từ Văn Diệu bỗng thấy không thể kiềm chế được hơn nữa.
Cơn nóng nảy và tức giận trào lên từ đáy lòng. Đại khái khi nghe thấy gã đàn ông kia bắt đầu thổ lộ thâm tình, thành thật và thê thiết, sau đó giọng hắn còn nghèn nghẹn như khóc, giống như vô cùng đau đớn và hối hận. Tới trình độ này thì không thể là đang giả vờ được. Chuyện đáng nói là, đến người ngoài như