Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2927 lượt.

anh còn thấy cảm động, thì người luôn chấp nhất quá khứ và mang nặng tình cảm như Vương Tranh sao không lung lay cho được?
Nhưng, anh không muốn Vương Tranh hồi tâm chuyển ý.
Không thể nói rõ là vì sao. Chỉ là bất giác thấy chướng mắt cảnh Vương Tranh và Lý Thiên Dương ở cùng một chỗ, ghét tới nỗi không kiềm chế được bản thân, muốn tìm cách tách cả hai ra cho bằng được. Bất cứ giá nào cũng không thể để hai người tái hợp. Anh tự nói với mình, họ không xứng đôi, họ không hạnh phúc được. Vương Tranh không thể thương tổn thêm nữa. Anh chẳng thể trơ mắt để cậu rơi xuống vực và chết thêm lần nữa. Anh ghét luôn cả những sự việc phát sinh sau đó.
Chẳng cần biết Lý Thiên Dương ăn năn hối hận nhường nào, khóc lóc van nài làm sao, cũng khiến anh chán ghét cùng cực. Và cái sự ghét đó vô cùng thuần túy như bản năng sinh lý con người. Như khi bị loài bò sát lạnh như băng bò qua làn da trần, người ta theo bản năng chỉ muốn ném nó đi thật xa.
Tự bản thân Từ Văn Diệu biết, anh vốn không phải kẻ thanh cao gì. Trong những mối quan hệ ngày trước cũng thường xuyên bắt cá hai tay, nhưng không có nghĩa là anh không tin vào lòng chung thủy. Chẳng qua, anh chỉ áp dụng quy tắc một chọi một như là một phần lý trí mà thôi. Anh biết Vương Tranh vì đâu mà thương tổn, vết thương ấy lại quá sức, nhưng điều khiến anh thấy đau lòng vì chủ thể là Vương Tranh, chứ không phải xuất phát từ lòng cảm thông hay thương hại.
Còn chuyện chán ghét Lý Thiên Dương tự nhiên như bản năng là cớ vì sao?
Chỉ cần Từ Văn Diệu tưởng tượng ra cảnh hai người kia ôm nhau khóc lóc, để gương vỡ lại lành, thì cơn tức giận cứ chốc chốc lại ngùn ngụt bốc lên đến tận đầu, chỉ ầm một tiếng đã nung đỏ toàn huyết dịch trong anh.
Căm ghét tới độ chỉ là tưởng tượng thôi cũng không cho phép.
“Anh Văn Diệu, sao anh lại đứng đó?” Giọng nói Vương Tranh vang lên sau lưng anh.
Một hai tuần đau bệnh nên tiếng nói yếu ớt và khàn đi hẳn, song lại tăng thêm một tầng dịu nhẹ êm tai. Vài ba yếu tố đó lại như ngọn lửa châm ngòi cho mồi nổ là anh đây. Từ Văn Diệu bất ngờ xoay người, sải chân bước tới chỗ Vương Tranh, dưới ánh nhìn đầy kinh ngạc của cậu, liền nâng mặt cậu lên, mạnh mẽ hôn xuống đôi môi đó.
Từ Văn Diệu vừa hôn vừa nghĩ, nỗi xúc động này trước giờ chưa có. Thật kỳ lạ! Hành động như thế không phải do dục vọng thôi thúc, chỉ đơn thuần là muốn đến gần cậu hơn, ôm cậu vào lòng, vuốt nhè nhẹ lên sống lưng gầy trong chiếc áo bệnh nhân. Mảnh xương bướm quá đỗi yếu ớt, còn phần eo uốn lượn vòng cung nom thật tao nhã. Anh ghì chặt cậu, để nụ hôn càng sâu thêm, kêu gọi cậu đáp trả. Anh dịu dàng âu yếm, mơn trớn khoang miệng cậu, đó là việc quan trọng nhất.
Anh hôn Vương Tranh, mắt nhắm nghiền và không còn gì suy tính. Hôn cậu như thế là điều tất yếu phải làm. Chỉ có như thế mới bình ổn được cơn nóng nảy cùng sự bất an cứ dâng cao trong lòng, và cũng tiêu trừ luôn ý nghĩa phải giải quyết Lý Thiên Dương mới an tâm. Tứ chi bách hài như em bé đang bơi trong nước ối của mẹ, tự do vùng vẫy buông thả trong từng lớp lông mao ấy, chỉ cần hơi cúi đầu liếc mắt là cảm nhận được băng nguyên hoang vu vô hình đó, dường như nó còn có thể mở ra lối dẫn đầy thủy ngân hay là bức màn bầu trời vô tận, lộ ra lác đác một vài ngôi sao trên bình nguyên.
Bốn phía quanh anh được ngăn cách bằng lớp lá mỏng, tất cả đều lờ nhờ không rõ ngày đêm. Nhưng lại rõ ràng nghe thấy âm thanh truyền đến, như bầy chim lưu lại trú đông ngoài cửa sổ, tiếng kêu chiếp chiếp mơ hồ không rõ, thậm chí còn loáng thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện từ phía bên kia bức tường bỗng dưng biến thành tiếng thét bi thương như xé trời vọng lại.
Là tiếng phụ nữ, thê lương và đau đớn, nháy mắt liền phá tan lớp lá bao phủ quanh đây.
Vương Tranh run lên trong vòng tay Từ Văn Diệu. Anh lưu luyến kết thúc nụ hôn, nhìn cậu khó khăn lấy hơi rồi mở to hai mắt, hoảng sợ hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Từ Văn Diệu nghiêng tai lắng nghe rồi đáp: “Có thể là có ai vừa qua đời, người nhà không chấp nhận được tin dữ nên khóc chăng.”
Tiếng khóc mỗi lúc một lớn, bây giờ không còn là giọng nữ, đã có thêm giọng đàn ông, đều là kêu rên níu kéo vô vọng, hình như đang gọi “Cha ơi!”
Vương Tranh lắng tai nghe, ánh mắt sẫm lại, nhỏ giọng đáp: “Em biết rồi, là bác Trương phòng bên. Hôm qua, con gái bác tình cờ gặp em, nói là hôm nay bác sẽ mổ tim, chắc là biến chứng sau phẫu thuật…”
“Tuổi càng lớn thì nguy cơ càng nhiều.” Từ Văn Diệu khẽ vuốt má cậu, mỉm cười nói: “Em đừng lo, em còn rất trẻ, sẽ không sao đâu.”
Vương Tranh ngước lên, mắt ươn ướt, bất ngờ nói: “Tiếp tục thôi…”
“Hả?”
“Chuyện hồi nãy…” Vương Tranh đỏ mặt nhưng vẫn kiên định.
“Được.” Từ Văn Diệu mỉm cười, nâng đầu cậu lên, lần nữa tìm thấy đôi môi nọ.
Lần này, nụ hôn trải khắp hơn, tận tình chiếu cố tới những nơi có thể, rời môi cậu, anh liền kéo tới hai má rồi xuống cổ, sau lại lên trên vành tai. Đoạn từ tốn dời xuống thấp hơn, kéo cổ áo cậu rộng ra, nhẹ nhàng hôn lên trên bề mặt cổ cậu. Vương Tranh thở dốc, khép hai mắt lại, đôi mi run run, hai