Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.
c công ty, tiền dĩ nhiên là cũng có. Thế nhưng, anh ấy có vợ rồi. Ngay từ hồi học lớp một em đã gia nhập đội thiếu niên tiền phong, sự giác ngộ này vẫn có đấy”.
Mạnh Thời cười ha ha, châm chọc Phùng Hy: “Xem ra tầm nhìn của em còn ngắn quá, anh bạn không ngại đường sá xa xôi ngàn dặm tới đây, khả năng được nâng lên làm phu nhân không phải là nhỏ, tại sao em không tranh thủ cơ hội, nắm chặt chiếc vé ăn dài hạn này?”.
Phùng Hy lườm một cái, nghiêm túc nói: “Em không cần tấm vé ăn dài hạn ăn ngon uống ngọt, em cần giảm béo”.
Mạnh Thời liền cười, đáp: “Thành phố Hàng Châu không lớn, lại đều ở bên Tây Hồ, cẩn thận không lại chạm trán đấy”.
“Phiền anh ngày mai trả phòng thay em và xách hành lý lại đây cho em, địch tiến ta lùi, em đi Thiệu Hưng mua rượu!”.
Cúp điện thoại xuống, Phùng Hy thở phào một tiếng. Ngày mai hãy mở điện thoại, nếu có cú điện thoại gọi nhỡ nào của Phụ Minh Ý, thì nói với anh rằng, mình đã bay xuống Hải Nam rồi.
Tình chết
Dù đau đớn, cũng chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, cho đến khi được thoát khỏi chúng. Đứng ở ranh giới giữa dịu dàng và hạnh phúc ngoảnh đầu nhìn lại, mới phát hiện ra rằng, chúng không thể làm tổn thương bạn dù chỉ là một chút.
Trong lúc Phùng Hy còn đang mơ màng trong giấc ngủ, nghe thấy tiếng Chi Hoa gào lớn: “Phùng Hy mày dậy ngay cho tao, mày không biết đây là đồ quý à? Mày mà để lỡ thì sẽ hối hận cả đời đấy!”.
Cô cố gắng mở mắt ra song lại nhắm lại. Thấy hơi lành lạnh, Chi Hoa đã kéo chăn của cô ra, quỳ gối xuống giường gào lớn với cô: “Phụ Minh Ý kết hôn là cái quái gì chứ, nghe nói lần này giới thiệu cho mày món đồ quý, lại còn đẹp trai nữa! Dậy mau!”.
Phùng Hy đành phải trở dậy, cô uể oải rửa mặt, đánh răng, lúc ngồi trong nhà vệ sinh mắt vẫn còn nhắm, “Hết giấy vệ sinh rồi…”.
Phong cảnh hai bên đường của cuộc đời con người thường khiến người ta phải dừng chân, trên con đường này cũng có vô số ngã rẽ. Khi bạn bị một bụi gai hoặc một đóa hồng bên vệ đường đâm chảy máu, khi người bạn đời bên cạnh bạn quay đầu bỏ đi, sự dừng lại của bạn chỉ có thể khiến cho nhành gai vô tình xuyên sâu vào cơ thể bạn, biến thành con chim ẩn mình chờ chết .
Dù đau đớn, cũng chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, cho đến khi được thoát khỏi chúng. Đứng ở ranh giới giữa dịu dàng và hành phúc ngoảnh đầu nhìn lại, mới phát hiện ra rằng, chúng không thể làm tổn thương bạn dù chỉ là một chút.
Tâm trạng Phùng Hy đã bình tĩnh trở lại, cô quay người đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.
Sau khi nhận được điện thoại của Mạnh Thời, cô đeo ba lô đựng máy ảnh đi xuống lầu, thầm nghĩ ngoài việc đi Thiệu Hưng mua rượu, còn có thể đi U Trấn một chuyến. Mạnh Thời đang đợi cô dưới sảnh lớn, nhìn thấy Phùng Hy đeo ba lô đi xuống mắt không nhìn sang xung quanh, vội lên tiếng chào cô.
“Anh Mạnh”. Phùng Hy trở về với thực tại, cười chào Mạnh Thời, “làm phiền cho anh quá”.
“Đừng khách sáo”. Mạnh Thời nhìn thấy mắt Phùng Hy hơi sưng, biết cô ngủ không được, nhưng cũng không đả động gì đến chuyện đó, cười nói: “Anh mượn xe rồi, như thế tiện hơn”.
Vừa nhìn thấy chiếc xe Rubicon màu đen hai cửa cô liền trợn tròn mắt, tặc lưỡi khen: “Đẹp quá!”.
“Em thích xe việt dã à?”.
“Em chỉ thích loại xe việt dã này! Xe việt dã hạng xịn! Trông oai vệ quá!”. Phùng Hy đi quanh chiếc xe một vòng, ánh mắt đầy vẻ hâm mộ.
Đây là lần đầu tiên Mạnh Thời nhìn thấy Phùng Hy để lộ vẻ ngây thơ của trẻ con, mấy lần trước cô gây cho anh cảm giác cô là một người phụ nữ đoan trang, nhã nhặn, trầm tính, rất có cá tính. Bất giác anh mỉm cười, nói: “Em biết lái xe không?”.
Phùng Hy đưa tay ra, “Chìa khóa!”
Mạnh Thời liền đưa chìa khóa cho cô. Phùng Hy cũng không làm khách, cô thực sự thích loại xe này. Ngồi lên xe, Phùng Hy hất hàm về phía Mạnh Thời, “Em sẽ chở anh đi!”.
Cử chỉ kiêu ngạo đó khiến Mạnh Thời thực sự bất ngờ. Anh ngồi ở ghế phụ, thắt dây an toàn, ngoảnh mặt sang nói: “Cất cánh!”
“Cất cánh!”, Phùng Hy vỗ tay vào vô lăng hét lớn. Ngồi trong xe, mắt cô nhìn thẳng về phía trước, dường như trước mắt không phải là Tây Hồ mà là thảo nguyên bao la khiến cô có thể thỏa sức tung hoành.
Mạnh Thời vừa thắt dây an toàn vừa cười, “Đi thôi!”.
Xe vẫn không nhúc nhích.
Phùng Hy tay sờ vô lăng nói với vẻ tiếc rẻ, “Em không có bằng lái!”.
“Em không mang à?”.
“Em chưa thi! Nhưng chắc chắn trong tương lai em sẽ biết lái! Chỉ có điều chưa thi!”. Phùng Hy trả lời với vẻ rất nghiêm túc.
Mạnh Thời suýt sặc vì buồn cười. Bộ dạng của cô khiến anh tưởng cô là lão làng rồi.
Anh hỏi với vẻ không tin: “Ý em tức là hiện giờ em không biết lái à?”.
“Ý em là, tương lai em sẽ biết lái!”. Lúc nói câu này Phùng Hy quay đầu ra ngoài cửa sổ.
Mạnh Thời bật cười vì câu trả lời tỏ vẻ giận dỗi của cô. Thấy cô có phần ngượng ngùng, anh cố nhịn cười, nói: “Ờ, lái xe rất đơn giản, chắc chắn em sẽ biết thôi. Anh đưa em đi ăn sáng nhé”.
Hai người đổi vị trí cho nhau, cuối cùng xe cũng đã