XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341849

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.

nổ máy. Mạnh Thời liếc Phùng Hy một cái, thấy ánh mắt cô lộ rõ vẻ hâm mộ, bất giác bật cười, “Em rất thích lái xe có phải không?”.
“Em nghĩ lái xe việt dã chắc chắn rất đã, có thể… khiến em bay! Em thích tất cả những môn vận động liên quan đến bay”. Bình thường Phùng Hy chủ yếu đi xe công vụ. Ngồi xe việt dã, lại là loại xe Rubicon mà cô thích thì đây là lần đầu tiên. Ngay từ lúc đầu tiên nhìn thấy xe, cô đã muốn được lái xe việt dã đi du lịch.
Xe lao vun vút về phía đông Tây Hồ. Thỉnh thoảng Mạnh Thời lại liếc một cái, đều nhìn thấy ánh mắt hào hứng của cô, giống như đứa trẻ được nhận một món đồ chơi đã chờ đợi từ lâu. Anh buột miệng hỏi: “Sao em lại thích bay?”.
Phùng Hy nhìn động tác quay vô lăng rất điêu luyện của Mạnh Thời với vẻ hâm mộ, nói: “Lẽ nào anh không có ham muốn được đứng trên tòa nhà cao hai, ba mươi tầng và nhảy xuống ư? Cảm giác đó thật tự do tự tại biết bao! Nếu được lái chiếc xe này, phóng bạt mạng thì thật là đã!”
Mạnh Thời hít một hơi thật sâu, nói: “Bạn Phùng Hy ạ, bạn có biết tôi có cảm giác gì khi bạn ngồi trên ghế lái không? Giống như không có người lái vậy! Chỉ lái loại xe nhỏ như Smart là được rồi”.
Phùng Hy chớp chớp mắt, hiểu ngay ý của Mạnh Thời, mặt đỏ rực lên vì tức: “Đúng là em hơi thấp một chút, nhưng em có thể nâng ghế lên cao! Smart giống xe Karting(9), anh hiểu chưa?”.
“Ha ha!” Mạnh Thời cười lớn, xe Karting? Smart mà giống xe Karting? Sự tưởng tượng của Phùng Hy khiến anh vô cùng thích thú.
“Anh mời em ăn mì sốt lươn ở nhà hàng Khuê Nguyên nhé”. Mạnh Thời dừng xe, dẫn Phùng Hy vào Quan Hạng Khẩu.
Phùng Hy đã quen với việc mỗi sáng một hộp sữa chua, nghe đến từ “mì”, trong đầu liền lập tức đổi nó thành carbohydrate, đột nhiên cảm thấy khó xử.Món mì sốt lươn ở Hàng Châu vô cùng nổi tiếng, cô đã nghe nói từ lâu, nhìn thấy tấm biển hiệu mang phong cách cổ, bất giác thở dài.
Mạnh Thời nhìn Phùng Hy một lượt từ đầu đến chân, trêu: “Em giảm béo hiệu quả đó nhỉ! Hiện giờ nhìn em cùng lắm chỉ có thể dùng từ tròn trĩnh để miêu tả mà thôi”.
Phùng Hy lập tức mỉm cười, trong lúc Mạnh Thời tưởng rằng cô quyết định đầu hàng thì cô làm động tác hít mùi thơm và nói: “Em ngửi là được rồi”.
Mạnh Thời vừa tức vừa buồn cười, không hiểu tại sao, tự nhiên anh lại muốn trêu cô. Sau khi ngồi vào bàn, anh chỉ gọi một bát mì, sau khi mì được bưng đến, anh mới chậm rãi nói: “Có câu, đến Hàng Châu mà không ăn mì của nhà hàng Khuê Nguyên thì coi như chưa đến Hàng Châu. Mì ở đây nhé, tôm mềm lươn giòn, canh ngon vị ngọt, mì dai sợi dẻo. Lươn được rán bằng dầu, tôm nõn được xào với thịt lợn, mì được nấu bằng canh gà”.
Anh gắp một miếng mì, tặc lưỡi nói: “Dẻo thơm thật. Chậc chậc”.
Mạnh Thời thích thú nhìn Phùng Hy nuốt nước miếng, hai mắt sáng rực, lại làm ra vẻ không cần ăn. Dáng vẻ này của cô khiến anh cảm thấy thú vị hơn nhiều so với bát mì sốt lươn kia.
“Mạnh Thời, anh thật tàn nhẫn! Em đang giảm béo! Giảm béo, anh có hiểu không?”. Suýt nữa thì Phùng Hy phải đầu hàng. Cô nuốt nước miếng, buồn bã nói: “Anh không biết là em thèm ăn như thế nào đâu, anh cũng không thể biết là giảm béo đối với em có nghĩa là gì đâu”. Nói đến câu sau, giọng cô hạ thấp, kèm thêm nụ cười tự chế giễu mình.
Mạnh Thời không thể tiếp tục hạ đũa được nữa, anh chỉ cảm thấy miếng mì đó nghẹn ở cổ không sao nuốt trôi được. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Phùng Hy, anh không thể hiểu, trong mắt anh, đúng là Phùng Hy hơi béo, nhưng không tồi tệ đến mức ảnh hưởng đến mỹ quan thành phố. Mạnh Thời không thể hiểu được, vóc dáng lại có thể khiến một người phụ nữ có nội tâm vô cùng phong phú chán nản đến mức đó hay sao?
Cô cúi đầu, ngón tay di di ở góc bàn, một cảm giác buồn bã không thể nói thành lời ập tới. Anh nghĩ một lát, nói: “Ngày xưa có một người đàn ông lười, trong nhà không còn cái gì để ăn nhưng vẫn không chịu đi làm kiếm tiền, cái gì cầm được đã đem đi cầm đồ hết rồi, cuối cùng nhà chỉ còn lại bốn bức tường. Thấy đói không thể chịu nữa, anh ta liền mở thùng gạo ra quyết định nấu cơm, vét thùng gạo chỉ còn bảy hạt gạo. Anh ta liền cười ha ha và nói, giờ thì anh ta không thể chết vì đói được nữa”.
Phùng Hy lập tức bị câu chuyện này của Mạnh Thời thu hút, nói: “Bảy hạt gạo? Lẽ nào anh ta là tiên hay sao”.
Mạnh Thời nói với vẻ nghiêm túc: “Đương nhiên anh ta không phải là tiên rồi, chỉ có điều anh ta áp dụng phương pháp copy mà thôi. Nấu chín bảy hạt gạo đó, dùng một sợi dây nhỏ xuyên vào, nuốt vào lại rút ra. Cứ làm như thế nhiều lần, anh ta cảm thấy mình ít nhất được ăn hơn hai lạng cơm rồi, no rồi”.
Phùng Hy cố gắng nhịn cười, gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. “Ý anh là bảo em ăn mì, ăn cho biết mùi rồi lại nôn ra hả?”.
Vẻ mặt của Phùng Hy khiến Mạnh Thời cười rung cả người. “Em chỉ ăn một miếng thôi, ăn thế không béo đâu. Có anh giám sát, em chỉ được ăn một miếng thôi! Cho thấy chúng ta đã ăn mì sốt lươn của nhà hàng Khuê Nguyên rồi, không đến nỗi mất công đến Hàng Châu. Còn việc nôn thì không cần thiết, làm thế tổ tông của Khuê Nguyên sẽ không tha cho em đâu!”.
Một miế