Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.
trong nhà biết thật rồi sao? Mạnh Thời giật mình, ôm lấy vai chú Tần với vẻ làm nũng, nói: “Hê hê, cháu đang định nói với chú đây!”.
Chú Tần đẩy Mạnh Thời ra, chắp hai tay sau mông đứng sừng sững ở hành lang, ánh mắt sắc sảo nhìn Mạnh Thời từ đầu đến chân, lạnh lùng nói: “Không hề tiến bộ”.
Mạnh Thời loạng choạng lùi mấy bước cười đau khổ, võ nghệ của anh làm sao sánh được với chú Tần. Cho đến nay, lai lịch của chú Tần vẫn là một điều bí ẩn, chỉ biết rằng chú đi theo ông nội Mạnh Thời từ ngày xưa, những việc trong nhà họ Mạnh chú còn biết rõ hơn cả cha anh. Nói xong chú Tần liền quay người đi vào phòng, nghĩ một lát lại nói một câu: “Lão gia, phu nhân đều quý tiểu thư Giang Du San, nhà họ Giang là gia đình coi trọng nghĩa khí”.
Mạnh Thời than thầm, chú Tần - một người nô bộc trung thành, suốt đời không lập gia đình đã coi sự giúp đỡ của nhà họ Giang đối với nhà họ Mạnh là sự khẳng định đối với nhân cách của Giang Du San, có thể, cha mẹ Mạnh Thời quý mến Giang Du San một phần cũng vì lẽ đó. Nhưng sau khi tốt nghiệp đại học, Mạnh Thời liền rời khỏi gia đình, đám bạn trong xã hội mà anh chơi cũng đủ mọi thành phần, anh không hoàn toàn đồng tình với quan điểm của mọi người trong nhà.
Mạnh Thời cố gắng nở ra nụ cười: “Mọi người còn chưa gặp cô ấy cơ mà”.
Ánh mắt chú Tần thoáng qua vẻ thương cảm, giọng có phần dịu đi: “Cậu vào đi, lão gia đang đợi cậu ở thư phòng”.
Bóng Mạnh Thụy Thành đổ dài trước bàn làm việc, Mạnh Thời đứng dưới cây quế trong sân mà lòng cảm thấy vô cùng trống trải, một cảm giác phẫn nộ trào lên. Bất giác anh chợt nghĩ, tại sao anh lại phải giật thột? Chẳng qua là Phùng Hy đã từng kết hôn một lần mà thôi, cô ấy có làm gì ảnh hưởng đến đức hạnh đâu.
Nếu mọi người trong nhà phản đối kịch liệt, anh cũng chỉ có thể dùng lý lẽ để đấu tranh mà thôi. Đợi mình bình tĩnh trở lại, Mạnh Thời mới chậm rãi bước vào.
Thư phòng là gian phòng rộng nhất trong nhà, từ cửa bước vào phía bên trái dưới cửa sổ là bàn làm việc, trên bàn có máy tính, máy fax, sát tường là giá sách đựng sách kỹ thuật. Cửa gỗ được chạm trổ hoa văn, gần tường có đặt một tấm phản thấp, trên tường có treo hai bức thư pháp, phía bên phải bị một thư án rộng làm bằng gỗ tử đàn chiếm chỗ.
Mạnh Thụy Thành đang chăm chú viết thư pháp, đợi viết xong nét cuối cùng, mới thở phào đặt bút xuống. Nhìn thấy Mạnh Thời đang đứng ở một bên ngắm nhìn, bình thản hỏi: “Đưa Du San về rồi à?”.
“Vâng, bác Giang lại có ấm trà mới, hôm nào con sẽ đến thăm bác”. Mạnh Thời trả lời rất tự nhiên.
Ngòi bút thấm đẫm mực ngâm vào trong nước, mực tan ra xung quanh. Cổ tay Mạnh Thụy Thành khẽ lắc, âu nước lập tức đen ngòm. Cậu con trai không thích Giang Du San, từ trước đến nay đều như vậy. Tại sao hôm nay tâm trạng của ông lại như âu nước đen này? Ông nhớ đến người đàn bà đó. Tranh thủ lúc rửa bút, Mạnh Thụy Thành ngẫm nghĩ xem nên cất lời hỏi thế nào.
Mạnh Thời đứng đợi cha mở lời. Mạnh Thụy Thành lại không biết nên mở miệng thế nào vì không nắm rõ tình hình, một khoảnh khắc im lặng tràn ngập trong thư phòng.
Mạnh Thụy Thành chậm rãi treo chiếc bút đã rửa xong lên giá gác bút, cúi đầu nhìn chữ viết tối hôm nay, thấy chữ hôm nay viết có phần cứng. Ông than thầm trong lòng, ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Thời nói: “Thời này, năm nay tuổi mụ của con đã là ba mươi ba rồi. Cha và mẹ con vẫn mong con lấy vợ sớm. Việc con không có tình cảm với Du San cha mẹ cũng không ép, dù sao thì đây cũng là việc của cá nhân con”.
Đơn giản như vậy sao? Mạnh Thời thấy hơi khó hiểu. Anh thận trọng nói: “Hiện giờ con rất có thiện cảm với một cô gái, con muốn để tìm hiểu một thời gian xem thế nào”.
“Có phải cô giám đốc mà con thường đi đón không?”. Câu nói của Mạnh Thời khiến Mạnh Thụy Thành giật thột. Ông hiểu con trai mình, Mạnh Thời thận trọng đến đâu cũng không thể giấu nổi mối quan hệ giữa anh và cô ta.
Mạnh Thời không hề ngần ngại nhìn thẳng vào mắt cha mình. Vẻ cương nghị, rắn rỏi hiện trên gương mặt con trai khiến Mạnh Thụy Thành ý thức được rằng cậu không còn là trẻ con nữa, ông không còn có thể tùy tiện bắt con trai cúi đầu vâng lời nữa.
Ông nhớ lại hồi Mạnh Thời còn nhỏ. Mạnh Thời rất nghịch ngợm, có lần ỷ lại vào việc học võ với chú Tần được vài ngày đã đánh bạn bị thương, sau khi biết chuyện ông đã lấy chổi lông gà vụt Mạnh Thời, Mạnh Thời không bao giờ chịu xin tha nhận sai, đánh nhiều lần ông cũng thấy chán, thế là ông liền phạt Mạnh Thời bằng cách bắt anh phải viết chữ bằng loại chữ tiểu triện, Mạnh Thời liền nhận sai.
“Con muốn tiếp xúc với cô gái khác cũng được. Không phải Du San không tốt, cha mẹ thích thì con lại không thích đúng không? So sánh một vài cô cũng tốt. Mẹ con đi nấu ăn đêm cho con rồi, đi ra nói chuyện với mẹ đi”.
Mạnh Thụy Thành đã nắm được tình hình nên tha cho Mạnh Thời, khiến Mạnh Thời đành phải giấu tất cả những lời định nói ở trong lòng. Anh ra khỏi thư phòng với vẻ đầy nghi hoặc và đi ra gặp mẹ.
Mẹ Mạnh Thời bưng cho anh bát xương sườn hầm đỗ xanh và mướp đắng, hào hứng hỏi tình hình của anh, tình hìn