Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.
h của dì Tạ gần đây. Mạnh Thời nói chuyện với mẹ thấy thoải mái hơn nhiều, vừa ăn vừa điềm tĩnh hỏi: “Tối nay Giang Du San nói gì hả mẹ?”.
Mẹ Mạnh Thời tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, như người không biết chuyện gì. Anh tưởng rằng sau khi nhà biết chuyện sẽ ầm ĩ hết lên, nhưng sự bình lặng lúc này đây khiến Mạnh Thời càng thêm bất an. Thái độ bình thản của cha khiến Mạnh Thời như được nhìn thấy cảnh tượng mặt trời mọc từ phía tây.
Sắp đặt
Cô làm sao còn có thể là Phùng Hy của ngày trước? Cô hiện thực và lý trí, không thể vì một cuộc tình mà có những hành động liều mạng như con thiêu thân lao vào lửa nữa.
Trước khi chính thức ký hợp đồng, Phùng Hy cảm thấy rất khó xử về việc báo giá thép. Cô biết rất rõ cách báo giá trong lĩnh vực cơ khí, tìm các mối quan hệ cũ để hỏi giá là nắm được, nhưng trong lĩnh vực vật liệu cô lại không quen. Cô tưởng rằng Phụ Minh Ý và Dương Thành Thượng sắp đặt như thế là để làm lung lay vị trí của Vương Thiết trong mảng vật liệu này, họ sẽ sớm có chuẩn bị. Nhưng đợi đến khi cô hỏi Dương Thành Thượng, Dương Thành Thượng lại cau mày phủi tay ngay lập tức: “Thực sự là mảng vật liệu tôi không nắm được nhiều, từ xưa đến nay thị trường thép rất khó nắm bắt, hay là cô đi hỏi tổng giám đốc Phụ hoặc phó tổng Vương vậy?”.
Dương Thành Thượng cố tình nhấn mạnh ba chữ “phó tổng Vương”. Phùng Hy đã hiểu, Vương Thiết không sốt ruột bởi biết chắc chắn rằng cô sẽ đi tìm ông ta để hỏi.
Phụ Minh Ý đã từ Bắc Kinh trở về. Anh biết rất rõ sẽ chỉ có hai khả năng. Một là Phùng Hy sẽ đi tìm từng nhà cung cấp để hỏi giá. Đối với những nhà cung cấp mới làm quen, rất khó có thể biết quy cách và chất lượng thép mà họ đưa ra có phù hợp với yêu cầu trong hợp đồng hay không, giá báo chắc chắn cũng sẽ cao; một khả năng nữa là hỏi Vương Thiết hoặc Trần Mông, tìm những nhà cung cấp đã làm ăn quen với họ. Rõ ràng là Vương Thiết không muốn để mất sự độc quyền trong mảng vật liệu, chắc chắn ông ta sẽ nhúng tay. Phùng Hy chỉ có thể đi tìm Vương Thiết.
Bao nhiêu cô gái muốn công khai cho tất cả thiên hạ biết, để tất cả mọi người trong công ty nhìn cô với một con mắt khác vì mối quan hệ này của cô, ít nhất bề ngoài sẽ cung kính, nhường nhịn cô hơn nhiều. Nhưng cô lại khác, cứ làm như chạm vào anh là chạm phải nọc độc vậy.
Phụ Minh Ý mặt lầm lì lái xe, mắt khẽ liếc sang bên cạnh. Chiếc áo sơ mi kiểu cổ càng khiến anh thêm nghiêm nghị, còn Phùng Hy thì tỏ rõ vẻ nghiêm túc bất khả xâm phạm, không hề nở nụ cười.
“Anh không ăn thịt em đâu!”, Phụ Minh Ý buông ra một câu.
Phùng Hy khẽ sững người, mắt nhìn xuống, gọi anh một tiếng với vẻ bất lực: “Minh Ý!”.
Tiếng gọi mềm mại đó khiến Phụ Minh Ý cảm thấy vô cùng chua xót, cô sợ anh gây phiền hà cho cô? Anh nhớ lại mục đích hẹn cô ra đây, không nói thêm gì nữa, lái xe thẳng đến một nhà hàng cơ động, dừng xe ở bãi đỗ xe rộng rãi rồi tắt máy. Cho dù có hẹn cô đến quán cà phê, quán trà, cô cũng sẽ trốn anh thật xa, chẳng thà thế này, có thể thế này sẽ khiến anh tiếp cận được gần cô hơn.
“Em muốn uống gì? Anh đi mua. Chúng mình ngồi trong xe nói chuyện nhé, những chỗ khác anh nghĩ em cũng không muốn đi”. Phụ Minh Ý bình tĩnh nói.
Phùng Hy thấy hơi xấu hổ. Đúng là cô không còn muốn ngồi riêng với Phụ Minh Ý nữa, càng không muốn cùng anh qua lại ở những nơi kín đáo. Có lẽ, cô đã thật sự thấy sợ trước những cử chỉ của anh ở phòng làm việc lần trước. Cô muốn cố gắng duy trì mối quan hệ bình thường này, không muốn một lần nữa làm cho mối quan hệ giữa hai người trở nên căng thẳng chỉ vì Phụ Minh Ý muốn tiến gần cô hơn. Có lẽ, cô thầm nghĩ, cô vẫn là một người theo chủ nghĩa truyền thống. Sau khi quan hệ giữa cô và Mạnh Thời trở nên công khai, cô không muốn có bất cứ hành động gì thân mật với những người đàn ông khác, kể cả là Phụ Minh Ý- người đã từng một thời gắn bó với cô.
Con người là động vật kỳ quặc như vậy đấy. Năm xưa khi còn yêu nhau, chỉ muốn biến thành hai đứa trẻ liền thân, không bao giờ muốn xa nhau nửa bước, còn khi trái tim đã thay đổi, chạm nhẹ một chút cũng cau mày.
Phụ Minh Ý vào nhà hàng mua hai cốc coca cola, đút ống hút vào đưa một cốc cho Phùng Hy.
Cô nhớ tới ngày trước khi còn học đại học, hai người cũng đi mua coca cola như thế này, vừa đi vừa uống vừa cười nói. Năm đó Phụ Minh Ý mặc quần bò, áo phông, cô cũng thế. Hiện giờ hai người đều được bọc trong quần áo công sở, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, không khí trong xe có phần ngột ngạt, Phùng Hy nghịch ngợm một cách vô vị chiếc ống hút mỏng trong tay và cố gắng chịu đựng. Phụ Minh Ý cũng không nói gì, mặt mày đăm chiêu chăm chú uống coca.
Nhìn nghiêng trông các đường nét của anh rất cương nghị, mái tóc đen dày với vầng trán cao, anh khẽ nhíu mày, dường như có điều gì đó đang phiền muộn.
Phùng Hy đang định hỏi anh chuyện vật liệu của công ty Cừ Giang để phá vỡ bầu không khí im lặng, Phụ Minh Ý liền đặt cốc coca xuống, quay đầu lại. Ánh mắt anh tràn ngập vẻ khó hiểu, giọng nói cũng trầm lắng: “H