Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.
y Hy, kể từ khi anh về công ty, anh luôn cảm thấy giữa chúng ta có một bức tường ngăn cách. Nghĩ lại ngày xưa, anh luôn cảm thấy không nên như vậy”.
Hàm răng cô đột ngột cắn chặt ống hút. Phùng Hy thẫn thờ nghĩ, đúng vậy, không chỉ là cách một bức tường, mà còn cách cả một ngọn núi. Cô nhớ đến Mạnh Thời, dũng khí tự đáy lòng trào lên. Nếu không nói cho rõ ràng, cô và Phụ Minh Ý sẽ tiếp tục còn dây dưa. Và cô không muốn để quá khứ này làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của cô.
“Minh Ý, tám năm trước việc anh không nói gì mà đi lấy vợ đã cắt đứt tình cảm của chúng ta rồi. Bây giờ nhắc lại cũng không có gì là hay ho nữa. Em cũng không hận anh nữa, bao năm đã trôi qua rồi, anh xem cuộc sống của em đã có quá nhiều thay đổi, và cả anh cũng vậy”.
Phụ Minh Ý bất ngờ quay đầu nhìn cô: “Em có biết tám năm về trước đã xảy ra chuyện gì không? Lẽ nào em không tự đặt câu hỏi có thật anh là anh chàng Trần Thế Mỹ(13) bạc tình bạc nghĩa, vì phú quý vinh hoa mà bất chấp tất cả hay không? Em không thấy có gì trúc trắc trong chuyện này ư? Hay là tại em không đủ tin tưởng anh?”.
Giọng anh lên cao bất ngờ khiến Phùng Hy giật nảy mình, cốc nước nghiêng đi, đổ một ít ra váy. Cô khẽ lấy tay lau đi, đưa ra kết luận giống như kết luận của cô đối với cuộc hôn nhân ngày trước, “Cho dù là thế nào, chúng ta đều không thể quay về thời quá khứ được nữa. Cho dù là em hiểu lầm anh hay anh có nỗi khổ riêng của mình, chúng ta đều đã đi trên hai con đường. Kết quả là như vậy mà thôi”.
“Ha ha, được, hiện giờ em bình tĩnh thật đấy, tỉnh táo thật đấy! Nếu không phải là Mạnh Thời thì em dám nói chúng ta không thể bắt đầu lại từ đầu được hay không?”. Phụ Minh Ý hận sự bình thản của Phùng Hy, hiện giờ ngay cả nguyên nhân cô cũng không muốn nghe nữa, và anh lại không thể phản bác được câu nào.
Trước lời chất vấn của anh, Phùng Hy cười nhạo: “Đúng vậy, em đã ly hôn, chỉ còn vài tháng nữa là tròn ba mươi tuổi rồi. Hiện giờ anh là tổng giám đốc, lại đẹp trai. Anh chịu hạ mình để bắt đầu lại từ đầu với em, đáng lẽ em phải thắp hương tạ ơn trời Phật. Xã hội không bỏ rơi em, cuộc sống không bỏ rơi em, tình yêu cũng đã quay về”.
Giọng cô lạnh lùng, cao ngạo: “Anh nghĩ rằng với điều kiện của em hiện nay mà còn tìm được người như anh, chỉ cần anh phẩy ngón tay là em sẽ phải sà đến ôm chầm lấy chân anh! Anh tưởng rằng vì em tìm được Mạnh Thời nên mới hững hờ với anh? Anh nhầm rồi! Phụ Minh Ý anh nhầm rồi! Em nói thật với anh, nếu không vì tiếc bát cơm manh áo, nếu anh không phải là sếp trực tiếp của em thì em có thể đối xử lịch sự với anh sao? Ngay từ lần gặp đầu tiên em đã muốn nhổ vào mặt anh rồi! Anh đừng tưởng em còn có thể tay bắt mặt mừng với một gã phụ tình!”.
Cô đã trút ra một mạch nỗi hận của mình, ánh mắt nảy lửa. Anh nhìn thấy đôi mắt sáng rực của cô, giống như viên kim cương long lanh, khiến anh chỉ muốn nắm chặt trong lòng bàn tay, không muốn để tia sáng nào lọt qua kẽ tay, càng không muốn để người khác lấy trộm mất.
Anh muốn lấy tay vuốt ve gương mặt đã từng xuất hiện hàng trăm lần trong giấc mơ của anh, anh muốn nói với cô rằng, cho dù cô béo hay gầy, nhưng trong tim anh, luôn luôn chỉ có một Phùng Hy. Cô là cô gái anh đã từng yêu nhất, đồng thời cũng là người khiến anh bị tổn thương nhiều nhất. Cô hận anh, hận có lý do. Gương mặt in hằn nỗi căm hận đó dễ thương biết bao, Phụ Minh Ý thất thần nghĩ, lúc này đây cô thật xinh đẹp.
Phùng Hy thở hắt ra một hơi, nói: “Hôm nay anh hẹn em ra để nói chuyện liên quan đến công ty Cừ Giang, em mong rằng anh sẽ công tư phân minh. Em bắt xe về đây, từ nay chúng ta đừng nói về chủ đề này nữa!”.
Cô đưa tay ra mở cửa, nghe thấy Phụ Minh Ý nói rất dịu dàng ở phía sau: “Em nói đúng, cho dù thế nào, chúng ta đã xa nhau tám năm, mỗi người đi trên một con đường hoàn toàn khác nhau. Hy Hy, hiện giờ chúng ta lại được gặp nhau rồi, anh muốn lại theo đuổi em từ đầu có được không?”.
Phùng Hy như bị một cú trời giáng. Cô đang hối hận vì mình nói thẳng quá. Cô tưởng rằng tiếp sau đó hai bên sẽ chia tay và ra về trong sự bực bội, không ngờ Phụ Minh Ý lại thốt ra một câu như vậy.
“Hy Hy, tám năm trước chắc chắn là anh đã sai, anh buộc phải lấy cô ấy, buộc phải kết hôn. Anh không có đủ can đảm để nói với em, đó là lỗi của anh. Hiện giờ hai chúng ta như hai kẻ lạc quỹ đạo đã quay trở về, cả hai chúng ta đều đang tự do, chúng ta đã chín chắn hơn ngày xưa. Lẽ nào em không muốn quay trở lại như ngày xưa ư? Trước đây chúng ta yêu nhau một cách rất trong sáng, hiện giờ chúng ta cũng có thể làm như vậy. Như thế sẽ tuyệt biết bao, không có nghi kỵ, không có lợi ích, mãi mãi sẽ là tình cảm thuần khiết nhất”.
Giọng anh bây giờ khiến Phùng Hy còn cảm thấy khó chịu hơn lúc anh nói to vừa nãy. Cô làm sao còn có thể là Phùng Hy của ngày trước? Cô hiện thực và lý trí, không thể vì một cuộc tình mà có những hành động liều mình như con thiêu thân lao vào lửa nữa. Cô nhớ lại câu hỏi của Mạnh Thời. Anh hỏi cô nếu anh là một kẻ lông bông không nghề không nghiệp thì cô có tìm anh không? Có lẽ, đây là câu