Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341865

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1865 lượt.

ở nhưng không dám nói ra. Mạnh Thời gõ gõ ngón tay lên đám ảnh trên tràng kỷ. Điền Đại Vĩ đã nhận ra điều này, ánh mắt hơi cười cười. Anh ta quay đầu nhẹ nhàng nói với Linh Tử: “Em đi ra ngoài một lát đi, anh có việc cần nói với anh Mạnh. Bọn anh sẽ không đánh nhau đâu.”
“Em đứng ở ngoài cửa, anh ta mà dám giở trò em sẽ báo cảnh sát ngay!”.Linh Tử trợn mắt nhìn Mạnh Thời, xách chiếc ghế con đi ra cửa, tỏ rõ tư thế ngồi đợi ngoài cửa.
Phòng đã yên tĩnh trở lại, hai người đàn ông lặng lẽ nhìn Phùng Hy như đang ngủ thiếp trên ghế sofa.
Bàn tay Mạnh Thời đặt lên gáy cô xoa nhẹ. Anh chưa bao giờ đánh phụ nữ, phải đánh cô xỉu, trong lòng anh rất xót xa. Anh rất muốn tẩn Điền Đại Vĩ một trận, nhưng biết đánh người không giải quyết được vấn đề gì. Điều gì đang chờ đợi anh? Những tấm ảnh này đã để lộ ra một số chi tiết nhỏ. Nếu cha mẹ Phùng Hy không đến, nếu anh và Phùng Hy không đến, họ sẽ bị người khác âm thầm xỏ mũi mà không hề biết.
Được tận mắt chứng kiến người đàn ông khác thân mật với cô như vậy, Điền Đại Vĩ cũng cảm thấy một nỗi buồn khó tả.
Phùng Hy gầy đi rồi. Mở cửa nhìn thấy cô, mắt Điền Đại Vĩ cũng sáng lên.
Cô đã thay đổi hoàn toàn, giống như cây cỏ khô không còn sức sống, trải qua mùa đông dài dằng dặc, lộc mới non bỡn đã đâm chồi.
Lúc này đây, cô nằm yên tĩnh trên ghế sofa, mái tóc ngắn rối bời, mí mắt hơi đỏ và cặp môi đỏ xinh xắn khiến Điền Đại Vĩ cũng cảm thấy thương thương. Anh liền nhớ tới vẻ nhỏ nhắn xinh xắn của Phùng Hy trong lần gặp gỡ đầu tiên do người khác làm mối. Hồi đó, cô chuyên tâm làm mọi việc vì anh, như con chó cảnh quấn quýt bên anh.
Thời gian đầu anh cảm thấy rất hạnh phúc.
Nhưng rồi, anh đã biết được quá khứ của cô, biết được rằng hóa ra trong lòng cô còn có hình ảnh của một người đàn ông khác mà cô yêu. Sau khi biết được chuyện này, tâm tính của Điền Đại Vĩ đã thay đổi, ánh mắt nhìn Phùng Hy cũng đã thay đổi.
Hồi còn ở với cha mẹ cô không bao giờ làm việc nhà, nhưng sau khi về sống với anh, cô giành làm mọi việc trong gia đình. Cô là con gái duy nhất trong gia đình, được cha mẹ chiều chuộng, có thể chịu đựng tất cả những cái xấu của anh. Trong mắt Điền Đại Vĩ, tất cả những điều này đều không thấm tháp gì, anh luôn luôn nghĩ, bởi vì cô muốn lấy chồng nên cô mới tìm đến anh, cô làm tất cả những điều này vì đã lấy anh nên muốn sống một cuộc sống êm ấm. Tất cả những điều này đều không phải là bản tính của cô.
Sự cố gắng nỗ lực và tình yêu xuất phát tự đáy lòng, cái mà ĐIền Đại Vĩ cần là một tình yêu xuất phát tự đáy lòng. Thế nhưng anh đã bỏ quên một thực tế rằng, chuyện giữa Phùng Hy và Phụ Minh Ý đã trở thành quá khứ, cô thật lòng muốn sống tốt với anh.
Anh không dành đủ sự quan tâm, săn sóc cho cô, không phải anh không biết, mà anh muốn nhìn thấy vẻ thất vọng, oán trách trong ánh mắt cô. Những khát vọng dễ dàng nhìn thấy trong mắt cô đều đem lại cho anh niềm vui nho nhỏ.
Lần nào anh cũng tự nói với mình rằng, Phùng Hy là người phụ nữ rất tốt, rất tốt. Tuy nhiên sự năng động giỏi giang, sự cam chịu gánh vác mọi phần việc trong gia đình của cô đã thực sự khiến anh cảm thấy thất bại. Đến một ngày kia cô yêu cầu anh cùng chia sẻ việc nhà, nỗi phẫn nộ trong lòng bèn bùng lên. Anh khinh thường nghĩ, cô đã biến thành thùng phuy di động, ngoài anh ra, sẽ không còn người đàn ông nào cần cô. Anh không hề do dự đề xuất ý kiến ly hôn, đây là sự trừng phạt của anh đối với cô. Quả nhiên, Phùng Hy đã khóc, đã hạ mình để cầu xin anh, nước mắt và những lời năn nỉ của cô khiến anh cảm thấy hả hê. Những điều này đã khiến anh cảm nhận được vị trí của anh trong trái tim cô.
Đàn ông cũng có lòng sĩ diện của mình. Điền Đại Vĩ không chịu nhượng bộ, lạnh lùng nhìn vẻ sợ hãi của cô.
Khi Phùng Hy được điều lên tổng công ty anh đã bực vô cùng, không ngờ cô lại viện vào công việc để đi mất. Nửa năm sau Phùng Hy quay về, anh lại một lần nữa đề nghị ly hôn. Cô lại khóc lóc cầu xin anh, anh lạnh lùng đòi giữ ý kiến đó. Nhìn thấy cô như kẻ chạy trốn lại xách va ly đi công tác, không chịu đối mặt với ly hôn, thực ra trong lòng anh cũng thấy mừng thầm.
Đợt đó anh đã mềm lòng, nghĩ rằng nếu Phùng Hy xin anh một lần nữa, anh sẽ tha cho cô, để cô không bao giờ dám đưa ra yêu cầu gì đối với anh nữa. Đợi đến nửa năm sau cô quay về, cô vẫn sống một cuộc sống bình thường như chưa hề nói ra chuyện ly hôn vậy. Không nhịn được nữa anh lại đòi ly hôn, ngay ngày hôm sau, Phùng Hy lại xách va ly đi.
Câu chuyện “Sói đến rồi” đã xảy ra trong cuộc sống đời thường, anh rất hụt hẫng khi phát hiện ra rằng anh đã coi ly hôn là phương thức giao lưu với cô. Và lúc này đây, Phùng Hy không còn hứng thú với phương thức giao lưu này nữa.
Trong hai năm, hai người chỉ gặp nhau vài lần. Trong một lần nọ khi Điền Đại Vĩ hồi tâm chuyển ý định quay trở lại tốt với Phùng Hy thì mới phát hiện ra rằng, hai đoạn dây thắt vào nhau đã rời ra, chắc chắn không thể gắn vào với nhau nữa. Vì xa nhau quá lâu, những vết tích đó đã trở nên mờ nhạt. Phùng Hy đã trở nên lạnh lùng. Cô không còn cầu xin, khôn


XtGem Forum catalog