Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/663 lượt.
ời đến mức xảo quyệt.
Lồng ngực trần trụi hừng hực của nam nhân dán sát sau lưng, eo bị ôm chặt, tự thế này khiến người ta không thể chịu nổi. Nhan Thế Ninh chỉ cảm thấy chân mềm nhũn ra, thân thể lại bắt đầu nóng lên.
Nàng nhảy ra xoay người cương quyết nói: “Không!”
Đợi đến khi nhìn thấy y phục trên người Bùi Cẩn thì nàng liền phát hoảng, vội vàng quay đầu lại. Trên người Bùi Cẩn chỉ khoác chiếc áo mỏng manh trong suốt, nửa rộng mở, bên trong không mảnh vải!
Tuy cùng giường chung gối bao nhiêu ngày rồi, nhưng Bùi Cẩn vẫn ăn mặc rất chỉnh tề, chí ít cũng chỉnh tề hơn bây giờ, tốt xấu gì vẫn còn mặc quần lót. Như bộ dạng bây giờ, vừa cởi ra sẽ hoàn toàn trần trụi!
Thật là vô lại!
Bùi Cẩn nhìn vẻ mặt đỏ ửng của nàng, cười đến mức chết đi sống lại, “Nhưng vi phu muốn thì làm sao bây giờ?” Nói xong cũng không chờ Nhan Thế đáp lại, tiến lên một tay bồng nàng lên, sau đó bỏ vào thùng tắm, chính mình cũng chui vào trong.
Nhan Thế Ninh nắm lấy mép thùng muốn leo ra, nhưng Bùi Cẩn đã sớm có đề phòng, tay kéo nàng xuống, sau đó…Thuần thục bắt đầu cởi yếm cho nàng.
Nhan Thế Ninh liều mạng ngăn cản!
Cái yếm bị cởi ra là chấm hết!
Nhưng cái yếm này có hai cái nút thắt, Bùi Cẩn đã sớm tìm cách cởi nhiều ngày nay, vì vậy cho dù Nhan Thế Ninh có sống chết không chịu thì không qua một lát, cái yếm màu xanh có thêu hình hoa sen đã bị ném ra bên ngoài.
Nhan Thế Ninh thấy thành trị thất thủ, kêu lên một tiếng, vội vàng vùi người dưới những cánh hoa trong thùng, vừa lúc có thể che khuất. Sau đó dùng ánh mắt căm phẫn nhìn Bùi Cẩn, đồng thời cũng ra sức rụt cơ thể lại, chỉ sợ bị hắn đụng tới.
Bùi Cẩn tới gần nói chuyện với nàng một chút, sau đó bắt đầu cởi quần áo quăng ra ngoài.
Vì thế -----
Bây giờ hắn đã lõa thể rồi!
Nhan Thế Ninh nhìn da thị hắn lộ ra trong nước, khuôn mặt như bị cháy rụi, sau đó tỉnh ngộ lại vội vàng xoay người lại. Bùi Cẩn chính là đợi cơ hội này, thừa dịp nàng xoay người lại ôm nàng về.
Bùi Cẩn đang ngồi, cho nên Nhan Thế Ninh bị kéo tới cũng ngồi trên đùi Bùi Cẩn!
“Rốt cuộc là huynh muốn làm gì đây!” Nhan Thế Ninh khóc không ra nước mắt.
Bùi Cẩn ngậm vành tai của nàng, thổi một ngụm khí, cười nói: “Nàng nói đi?”
Nhan Thế Ninh cảm thấy được có vật gì cứng rắn dưới mông mình, thật đúng là muốn khóc, “Huynh không phải nói không ép buộc ta sao?”
“Ta không có ép buộc mà.” Bùi Cẩn nói xong lại bắt đầu cởi quần nàng.
Nhan Thế Ninh thật tức muốn chết, uổng công ban nãy nàng còn cảm thấy thằng nhãi này là một người tốt.
Nhan Thế Ninh bị cánh tay Bùi Cẩn trói chặt, không cách nào nhúc nhích. Muốn ngăn cái tay đang cởi quần của hắn thì thằng nhãi này liền bắt đầu xoa nắn hai chỗ mềm mại của nàng, vì thế nàng lại chạy lên phía trước cứu viện, kết quả là giày vò cả buổi, nước trong thùng cũng vơi đi quá nửa, quần lót đã thành công bị cởi xuống, Nhan Thế Ninh chỉ có thể trơ mắt nhìn nó bị ném ra ngoài.
Ông trời ơi!
“Huynh tắm rửa còn không sạch à!” Nhan Thế Ninh rít lên.
Bùi Cẩn chớp chớp mắt, “Ái phi không muốn tắm rửa sạch sẽ sao? Không đợi được rồi à? Đã như vậy thì chiều ý ái phi đi!”
Nói xong, hắn đứng lên ôm lấy Nhan Thế Ninh ra khỏi thùng tắm.
Lấy khăn lau khô thân thể cho hai người rồi ôm nàng lên giường.
Chưa từng bị trần truồng thế này, Nhan Thế Ninh vừa thẹn vừa cáu, muốn quấn chăn tách ra, ai ngờ Bùi Cẩn cũng kéo chăn chui vào, sau đó ôm chặt lấy nàng.
“Huynh để ta mặc quần áo đi!” Nhan Thế Ninh cả giận nói.
“Mặc rồi cũng phải cởi, phiền phức.” Bùi Cẩn hé miệng cười, sau đó cắn xuống cần cổ nàng, một tay lại chụp lên vuốt ve chỗ mềm mại của nàng.
Thân thể Nhan Thế Ninh lại mềm nhũn ra, nhưng nàng vẫn chống cự lại: “Huynh là một tên lường gạt!”
Bùi Cẩn dừng lại, nhìn bộ dạng ủy khuất của nàng, cười nói: “Ta lừa nàng bao giờ?”
“Huynh nói huynh sẽ không ép buộc ta!”
“Mà ta cũng nhớ, lần trước người nào đó có nói không cần phải nhịn nữa…”
“….” Nhan Thế Ninh nhìn hắn cười như hồ ly, kinh hãi, “Đây là nhất mã quy nhất mã (*).”
(*)Nhất mã quy nhất mã: ý nói nợ gì thì trả nấy.
“Ta đây cũng là nhất mã quy nhất mã.” Nói xong, Bùi Cẩn liếm môi dưới, cúi đầu che miệng vẫn còn đang nói thầm của nàng.
“Ưm ---- Ưm ----” Người này tại sao lại xảo quyệt như vậy!
Răng môi dây dưa, nhẹ nhàng cắn mút, vô cùng phong tình. Bỗng nhiên chiếc lưỡi dài quét tới như muốn xuyên qua tất cả để xâm nhập vào. Nhan Thế Ninh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, dường như không thể hô hấp được nữa. Bùi Cẩn vừa bá đạo vừa dịu dàng lúc nào cũng có thể khiến nàng bị mất phương hướng. Mà lúc nàng sắp bị nghẹt thở thì hô hấp bỗng nhiên được thông thuận. Nhưng Nhan Thế Ninh vừa muốn há miệng thở dốc, cảm giác đôi môi mềm mại bị ngậm thì lại quên cả hít thở.
Cảm giác tê dại nháy mắt truyền khắp toàn thân.
Hô hấp của Bùi Cẩn trở nên thô đục, khuôn mặt cũng đỏ rực lên, trước kia hắn không có gan cởi quần áo của Nhan Thế Ninh, chỉ sợ bản thân nhịn không được, lúc này cuối cùng cũng thấy rõ thân thể mỹ lệ này, hắn chỉ cảm thấy tim cũn