Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1498 lượt.
xe, A, vốn là rất khó ?
« Cô dâu, em không có việc gì thi bằng lái xe hạng A làm gì, thật lãng phí. » Lúc trước em nhàn rỗi cũng không cần lăn qua lăn lại như thế chứ ?
Nói đến đây cô càng thêm tức, Diệp Vũ nghiến răng nói, « Đây không phải do em nguyện ý. Năm đó cậu Cả tìm hiệu trưởng trường lái xe thương lượng, nói thi không được bằng A thì không cho em tốt nghiệp, có kiểu đi cửa sau như vậy sao ? Hả ? »
« … » Ba mẹ vợ bình thường đã tuyệt vời rồi, đến người cậu kia cũng không thể ngờ là khác người như vậy.
« Nữ trưởng tôn hai bên nội ngoại thật không phải cho người làm mà. » Từ nhỏ đến lớn, hai chữ ‘tấm gương’ chính là kẻ địch số một của cô.
« Cô dâu vất vả rồi. » Hiện tại anh chân thực cảm nhận được lúc này cô rất trâu bò. Lúc đầu anh không điều tra rõ ràng nên cảm thấy chơi đùa rất tốt, không ngờ bên trong còn chua cay rất như vậy. Tuổi xuân của vợ anh lại thê thảm như vậy.
« Vận khí của em đúng là đen đủi. » Diệp Vũ thầm thở dài, cho rằng gả cho quân nhân đơn giản chỉ cần sống qua ngày là được rồi, nào ngờ lại trúng phải một ông chủ lớn, cô ra khỏi hang hùm lại chui trúng vào miệng sói. Vân khí này là sao…
« Đúng là không quá tốt. » Anh cho là cô đang nói về việc gặp gỡ nhà mẹ, hớn hở gật đầu.
« Lúc đầu nếu biết bối cảnh nhà anh như vậy, đời này dù cho chỉ còn lại một người, em cũng không vội vàng kết hôn như vậy. Em chết chắc rồi. »
« … » Cô dâu nói vậy quả là đả kích người.
« Chỉ là tiền lì xì của ba mẹ chồng không ít, em rất thích. »
Cô dâu này thấy tiền là sáng mắt, dáng vẻ rất giống con buôn, rất hám giàu có phải không ?
« Nhìn thấy tiền em liền tha thứ cho anh. »
« … » Tha thứ kiểu này sao có vẻ như làm cho người ta không thoải mái vậy ?
Đúng lúc chuông cửa vang lên.
Nếu chuông cửa không vang, thiếu tá kia không chừng đã bị cô dâu của mình tàn phá thành cái dạng gì rồi.
Quả nhiên chiến hữu vẫn là đáng tin nhất !
So với ba mẹ và cô dâu đáng tin hơn nhiều.
Ba mẹ không có việc gì làm hay sao mà cầm nhiều tiền đập vào người vợ anh như vậy ? Lòng cô lập tức nghiêng về phía bọn họ, trong mắt đã không còn anh nữa, không chơi trò níu kéo nữa.
Tối qua anh còn nghe cô dâu nói thầm gì mà ôm chân ba mẹ chồng, sống một cuộc sống gia đình yên ổn, quả nhiên là bị thiên vị mà !
Cô dâu, em phải làm rõ ràng chuyện này, ôm chân ông xã mới có được cuộc sống tốt đẹp.
Diệp Vũ lúc ấy sẽ trả lời thế nào ?
Cô trèo lên người anh, cực kỳ tảng lờ buông một câu, « Em có thể ôm ai, cả ngày không ở nhà, ôm chân bàn còn thực tế hơn. »
Điều này cũng quá thực tế…
Cô dâu nhà anh thực tế rất nhiệt tình chiêu đãi chiến hữu của anh, vô cùng kiên nhẫn, vô cùng phối hợp, quả nhiên là vợ hiền mẹ đảm gương mẫu.
Chỉ cần sau khi về đơn vị, người nào cũng sẽ hâm mộ anh, sau đó vây lấy anh – hậu quả di chứng của việc ước ao ghen tị.
Bọn họ không biết vợ hiền mẹ đảm của anh chỉ cần có cơ hội là đả kích trái tim này của anh, quả thật rất hư hỏng.
Chẳng qua, cô dâu của mình vẫn là tốt nhất, hư hỏng cũng tốt.
Thiếu tá nọ đột nhiên nhớ tới lúc các chiến hữu của mình nói cô dâu mình thuần khiết như tuyết trên núi, nhất thời kích động máu xông lên não.
Thuần khiết sao ?
Cơ thể cô dâu thuần khiết, nhưng tâm hồn tuyệt đối là đen tối. Bây giờ cơ thể cô cũng bị anh làm cho không thuần tiết rồi, cái từ thuần khiết quả thật không có quan hệ gì với cô nữa.
Eo đau lưng mỏi đến chết mà!
Quá phóng túng quả thật là không nên.
“Biến, không cho gần thêm nữa.” Diệp Vũ khóc không ra nước mắt, người này còn thường xuyên ở đơn vị không về được, nếu không có muốn cô sống hay không?
“Cô dâu nhỏ, dậy ăn canh, anh hầm cách thủy riêng cho em đây.”
“Anh chỉ cần không tiếp tục đến gần em…em uống nước cũng có thể sống trường thọ.”
“Về sau nếu còn cơ hội anh sẽ mời lại.”
“A…”
“Đi thôi cô dâu nhỏ, chúng ta về nhà mẹ đẻ.”
Diệp Vũ xuất hiện vạch đen, thiếu tá nọ hoàn toàn không biết cô đang kháng nghị, trực tiếp ôm cô mang theo hành lý đi vào thang máy.
Vạch đen!
Cô rõ ràng bị người khác vây xem.
Mặc dù sống chung một chung cư cũng biết, nhưng bị vây xem đúng là không tốt lắm.
“Cơ thể vợ tôi không được tốt.” Thiếu tá nọ mở mắt nói với những người đang tò mò.
Không đúng, cũng không tính là anh đang nói dối, quả thật là cô không thoải mái, nhưng không thoải mái hoàn toàn là do anh gây ra, cô xấu hổ mở miệng.
Diệp Vũ vừa lên xe liền bọc ổ đằng sau xe, bọc chăn kín mít, hai mắt nhắm nghiền, cô thật sự rất buồn ngủ.
Tiêu Triệt nhanh chóng mở máy điều hòa không khí, lại đắp chăn cẩn thận cho cô, sau đó lái xe ra khỏi chung cư. Lái xe lên đường cao tốc, chạy thẳng về thành phố A chỗ ba mẹ vợ.
Dọc đường đi, vợ anh cũng không tỉnh dậy một lần, ngủ lộn đầu như một con heo con.
Lúc họ về đến nhà đã qua thời gian ăn cơm.
Chẳng qua, mẹ Diệp đặc biệt giữ lại cho bọn họ ít.
“Nha đầu Diệp Vũ này đúng là không được cưng chiều, nếu không về sau con không bảo ban được nó đâu.”