Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.
ờng như đã trải qua mấy đời người.”
“Mẹ tới đây giúp em dọn dẹp qua ?”
“Chắc chắn rồi. Mẹ biết em qua năm sẽ về, làm sao không quét dọn cái ổ nhỏ của em cho sạch sẽ cơ chứ.” Diệp Vũ cởi áo khoác ngoài, ngồi vào ghế salon ôm gối ôm vào trong ngực, bắt đầu mở tivi.
Lễ mừng năm mới, không có việc gì thì đổi kênh xem tiết mục cuối năm cũng là một niềm vui thú.
Tiêu Triệt đi vào bếp nấu nước, thuận tiện mở nước nóng để tắm.
Chờ nước sôi, anh bưng một ly trà hoa cho cô dâu.
“Tốt quá, anh phục vụ dường như rất quen tay.” Diệp Vũ cười như không cười nhìn anh.
Tiêu Triệt kéo cô, thuận tiện ngồi lên ghế, sau đó ôm cô vào trong ngực, “Dĩ nhiên, phục vụ cô dâu phải là chồng thuần thục, nếu không cô dâu sẽ than phiền chuyện giao nộp thuế.”
“À… ?” Cô đẩy bàn tay đang quấy rối của anh.
“Quân đội chính là một cái miếu hòa thượng, có thể không đói ?” Trên miệng thì nói chuyện, tay cũng không nhàn rỗi, di chuyển mò mẩm đến một nơi.
Diệp Vũ đấm anh, “Đừng làm loạn, phòng khách không đủ ấm áp.”
“Trước tiên nên đè nén tức giận, một lát nữa nhiệt độ sẽ tăng, sẽ không làm em bị lạnh đâu.” Dùng sức gạt quần của cô, đỡ hông cô giúp cô dạng chân đến nơi nóng bỏng của mình.
“A…” Diệp Vũ sợ hãi kêu, “Người ta muốn xem tivi…”
“Em xem của em anh làm của anh.” Anh bắt đầu hướng về trước, toàn lực ứng phó.
Diệp Vũ giống như cưỡi mây lướt gió qua những cơn sóng mãnh liệt, không biết từ lúc nào đã bị anh cởi sạch, hai tòa trắng mượt bị anh giày xéo qua giày xéo lại.
Vô cùng hưng phấn, Tiêu Triệt đè người trên thảm tấn công thần tốc.
Trên tivi người dẫn chương trình vẫn đang nói cười vui vẻ.
Trên thảm Diệp Vũ bị ăn thịt không ngừng rên rỉ, hoàn toàn không biết đêm nay là đêm nào.
Ăn một bữa khin khít, ôm cô dâu vào phòng tắm nước nóng, sau đó cầm chăn che lại, cơ thể hai người trần truồng ngồi trên ghế salon xem tivi.
Thiếu tá nọ phục vụ cô dâu uống trà ăn vặt, đậu phộng hạt dưa được đút tới miệng, dĩ nhiên phúc lợi của anh vẫn là muốn làm gì thì làm cô dâu của mình ở trong chăn, dù sao cũng không mặc quần áo.
Hắc hắc !
Lúc thiếu tá nào đó mãnh liệt quấy nhiễu, Diệp Vũ xem tivi lòng dạ tan nát.
“Anh còn quấy rối nữa thì về nhà mình mà ngủ.” Cô giận, đã bao lâu rồi cô không được ngồi xem tivi nghiêm túc, thật vất vả nghĩ xem xem năm nay tiết mục cuối năm có gì đặc sắc hay không, nhưng vẫn còn có kẻ quấy rối.
“Tiết mục cuối năm có gì hay để xem ?”
“Chị đây là theo đuổi cái mới.”
“Là gì ?”
“Nhân dân cả nước giả vờ ngây ngốc, như vậy gọi là cái mới, hiểu không ?”
Tiêu Triệt buồn cười chôn mặt ở vai cô.
“Cười cọng lông.”
“Cô dâu, thật ra em rất thích hợp đi diễn hài.”
“Xích sang một bên.”
“Cô dâu.”
“Chuyện gì ?”
“Em nói xem ngày đó chúng ta động phòng rất cố gắng, sao em lại không có gì nhỉ ?”
“Cút.”
“Nhân dịp anh được nghỉ phép chúng ta nên cố gắng thêm một chút, lúc anh không có mặt em sẽ có thai, vậy thì em sẽ có thêm một người bạn là con mình.”
“Cảm giác anh nhìn thấy em nhàn hạ nảy sinh ghen tị.”
“Có để anh cố gắng không ?”
“…” Tên Tiêu Triệt khốn kiếp, thế nhưng dám quyến rũ cô, cô lập tức không có nguyên tắc lắc đầu, ”Cố gắng lên.”
Thủ trưởng trong nhà đã chuẩn tấu, thiếu tá kia lập tức vùi đầu vào vòng chiến nóng bỏng.
“Nhẹ một chút anh…khốn kiếp…”
“Cô dâu, anh yêu em…”
“…” Diệp Vũ ôm cổ anh.
“Yêu anh không, cô dâu ?”
“Ừ.”
“Thật ?”
“Ừ.”
“…” Tiêu Triệt cảm giác mình hưng phấn như đang uống thuốc lắc.
Thiếu tá kia hưng phấn, Diệp Vũ liền gánh tội.
Gì kia, mọi việc cũng nên có chừng mực chứ, nhất là việc giường chiếu. Diệp Vũ cảm thấy sức khỏe cô thật sự không thể đem ra so sánh với đồng chí giải phóng quân được, cô rõ ràng là công trình bã đậu.
“Họp lớp? Ai ăn no rửng mỡ không có việc gì làm tổ chức đấy?” Đây là phản ứng đầu tiên của Diệp Vũ khi nhận được điện thoại thông báo của bạn học nào đó. Họp lớp cũng chọn vào ngày 14 ở thành phố XX, hôm sau chính là Tết nguyên tiêu, gây rối gì vậy.
“Thế đấy, dù cậu có ăn no rửng mỡ cũng không làm chuyện này.”
“Dĩ nhiên, tớ ăn no trực tiếp hoạt động tiêu cơm luôn.”
“Cậu bớt nói nhảm đi, rốt cuộc có đi không? Hai lần trước cậu đều không đi.”
“Trước kia tớ không ở thành phố XX, chẳng nhẽ chạy một đoạn đường xa đến thành phố XX tham gia họp lớp sao? Quay lại sao?”
“Bà chị đang vui sướng đấy, thì sao?”
“Cúp điện thoại của cậu.”
“Đừng, hai ta rất lâu rồi không nấu cháo điện thoại.”
“Chị trăm lần không được.”
“Cút.”
“Không có việc gì thì tớ lăn thật đây.”
“Lễ mừng năm mới mà người kia nhà cậu không nghỉ phép à?”
“Hôm qua mới quay lại đơn vị, đi với tớ về nhà gặp mặt đầu năm.”
“Coi như không tệ, không để cậu cô đơn.”
“Trong cái rủi có cái nay, dù sao lúc đầu tìm quân nhân tớ đã nghĩ tới chuyện này, cho nên cũng không cảm thấy mất mát.”
“Vậy ngày mai cậu tới họp lớp không phải sẽ không có người đồng hành sao?”
“Cậu còn có ý kiến gì hay sao?”
“C