Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.

Đây mà là mẹ ruột cô sao? Diệp Vũ lần nữa hoài nghi. Làm gì có mẹ ruột nào như vậy, đến cả mẹ kế cũng không đối xử rõ ràng như vậy.
“Cô dâu lấy về là để cưng chiều.” Lời nói xấu của ba mẹ vợ thực ra cũng đã nói giảm nói tránh một nửa, nếu không nhất định sẽ gây ấn tượng không tốt. Đây là căn cứ tất cả kinh nghiệm của những chiến hữu thân thiết đã kết hôn.
Ba Diệp tỏ ý rất hài lòng, “Con đúng là một người con ngoan, luôn duy trì hình tượng quân nhân tốt, gia đình không cần lo lắng, Tiểu Vũ nhà chúng ta cũng không phải bị bó buộc.”
Mẹ Diệp phụ họa, “Không sai, Tiểu Vũ có thể tìm được một vùng đất tốt như vậy, con không cần phải lo lắng việc nó trông nhà không tốt.”
Diệp Vũ âm thầm hối hận, thời gian trưởng thành năm đó vì sao cô không phản nghịch?
Tiêu Triệt liếc cô dâu một cái, trong lòng thầm cười, “Cuối cùng Diệp Vũ gả cho con phải chịu uất ức rồi.”
Cô uất ức lớn, nhưng cô không dám kêu uất ức, nếu không nhất định sẽ bị mất hình tượng cải trắng trừu tượng. Nhưng thật ra cô rất uất ức.
Cơm nước xong, Tiêu Triệt đi theo ba vợ tới bàn cờ chơi cờ.
Diệp Vũ vùi đầu vào dọn dẹp khắc phục hậu quả, Thái hậu nhà cô phụ giúp.
“Con gái, cảm giác tân hôn thế nào?”
“Không ra gì.”
“Lễ mừng năm mới ở nhà chồng cảm thấy ổn không?”
Diệp Vũ hai mắt lóe sáng, “Bao lì xì rất áp lực.”
Mẹ Diệp vỗ vỗ đầu con gái một cái, dùng sức kha khá, “Không tim không phổi cũng được, nhưng đừng để bản thân mình phải chịu thiệt.”
“Mẹ.”
“Nuôi con hai mươi mấy năm, đầu năm đã không ở nhà mừng năm mới, mẹ con rất yên tâm, mát mày mát mặt.”
“Mẹ, mẹ đừng diễn quá, quá giả dối.”
“Các con tính khi nào thì có con?”
“Thuận theo tự nhiên, con không ép buộc.”
“Con gái…”
Diệp Vũ lập tức rùng mình một cái, liền lùi lại hai bước, phòng bị nhìn mẹ, “Có chuyện gì mẹ cứ nói, đừng dọa người như vậy, con gái mẹ rất nhát gan.”
Mẹ Diệp từ từ vỗ vai con gái, “Hai mẹ con mình thỏa hiệp một chút. Con xem, mẹ con cũng sắp đến tuổi về hưu rồi, sinh con rồi ném cho ta thôi.”
“Nói linh tinh nhiều thế, chỉ cần nói một câu, mang hay không mang?”
Diệp Vũ đen mặt lắc đầu, “Mẹ, đừng ỷ mình là người mạnh mẽ, cháu ngoại mẹ trước mắt vẫn chưa tính đến, mẹ không cần phải giành chỗ trước.”
“Cái này gọi là ra tay trước chiếm được lợi thế, bên nội cũng là độc đinh, cái này cũng không hiếm lạ.”
“Cũng không thấy mẹ làm như thế.” Diệp Vũ rất có ý kiến với chuyện lần này.
“Năm đó hiện tượng hiếm lạ như con quá nhiều, không đến lượt người khác coi trọng người mẹ hiếm lạ này. Đây là muốn bù đắp cháu cho ông ngoại.”
“Cũng vậy. Mẹ nói cho con rồi nhưng quân hôn thì không được phép. Người nào sinh hai sẽ bị chịu phạt. Con muốn sinh hai.”
“Gia đình chúng ta không sợ phạt.”
“Nhưng con rể ngài sợ.”
“Quả nhiên mọi khó khăn không thể cầu toàn được.”
“Thực ra cũng có thể được, tương lai sinh xong con sẽ về để ngài đền bù là được.” Diệp Vũ trưng vẻ ‘hy sinh vĩ đại’.
Mẹ Diệp không nói hai lời đánh cô một cái.
“Con nhỏ này từ lúc nào thì có vẻ như vậy, rõ ràng trước kia rất khéo léo lanh lợi dường như rất hoàn hảo mà.”
Đó là trước kia không có khả năng phản kháng mấy người, không hiền lành thì con đã bị mấy người hành hạ đến chết rồi, Diệp Vũ yên lặng oán thầm.
“Mẹ, con gái ngài bản chất vẫn hoàn hảo.” Diệp Vũ biện bạch.
“…” Thật là không biết khiêm tốn.
“Khiêm tốn quá chính là kiêu ngạo, con luôn luôn không kiêu ngạo.”
Mẹ Diệp cảm thấy nói chuyện với con gái không thể bồi dưỡng thêm một chút không khí yêu thương nào, nó chỉ là đứa phá hỏng bầu không khí.
Vợ chồng Diệp Vũ không ở lại chỗ ba mẹ, mà rất thức thời về cái ổ nhỏ của Diệp Vũ.
“Mẹ đã nói riêng gì với em vậy?”
“Hỏi chuyện con cái.”
“Em kích động mẹ à?”
“Em là một người lương thiện hiếu thuận, có thể kích động được người nào cơ chứ.” Diệp Vũ rất uất ức.
“Em luôn là người kích thích người khác cũng không biết.” Đây cũng là nguyên nhân vì sao cô bị hành hạ. Thật ra không phải do bạn bè của cô không có tài, mà là cô dâu của anh có thể kích động người, còn là kiểu thờ ơ nói xấu gia đình thuận tiện kích động người khác.
“Mẹ em muốn chăm cháu ngoại, đến lúc đó chúng ta trộm sinh hai đứa có được không?”
“Bà xã, anh là quân nhân, còn là sĩ quan, anh muốn làm gương tốt.”
“Vậy em sinh xong một đứa, ly hôn với anh thì sinh đứa thứ hai.”
“…” anh có thể bóp chết cô không? Có thể không?
“Aii, thật ra thì muốn ôm chân ba mẹ chồng, suy nghĩ sinh hai cũng là một chủ ý tốt.”
Có nên ác độc như vậy hay không? !
“Anh sẽ đặt vòng.”
“Anh lợi hại!”
Sau khi đỗ xe ở bãi đỗ xe, Tiêu Triệt xuống xe khóa kỹ cửa xe, sau đó ôm lấy Diệp Vũ.
“Đừng lộn xộn, tự em có thể đi.”
“Không nặng lắm, chút lòng thành.”
Diệp Vũ nhìn quanh giờ này trong khu cũng ít người, nên cũng không làm kiêu. Thật ra thì mặc dù tầng bốn không cao, bò lên cũng rất mệt, có người nguyện ý cô cũng lười.”
“Có chồng thật là tốt.”
“Có vợ cũng không tệ.”
Hai người vừa nói vừa bò lên tầng bốn, mở cửa phòng.
“Đột nhiên có cảm giác dư


Teya Salat