Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

ậu không cần phải giả bộ với chị. Họp lớp không thể so sánh với công việc, chồng và con cái. Một mình cậu tới một mình là được.”
“Chẳng nhẽ tớ còn phải mướn hai vệ sĩ đến, một mình tớ đơn phương độc mã mới khí thế.”
“Đấy chính là bạo lực.”
“Tớ so với cậu còn thục nữ hơn nhiều.”
“Dù sao thì cậu phải đi.”
“Trình Lam và vương Thiến thì sao?”
“Hai cô ấy chắc chắn sẽ đi, tứ đại mỹ nữ chúng ta còn thiếu lão nhân gia cậu sao, không phải tiểu nhân đang mời ngài đến đây sao?”
“Chuẩn tấu.”
“Khách sạn XX, tầng hai, đừng đi nhầm địa chỉ, nếu không tớ đến đón cậu?”
“Không cần, tớ không tìm được địa chỉ, lái xe tìm được.”
“Được, sáng mai nhất định phải tới, dám cho mấy chị leo cây thì cẩn thận da của cậu.”
“Cậu đừng học chị Phượng đùa giỡn hung ác như vậy có được không, đầu năm nay chị Phượng cũng không nhất định là bà nội Hai, cũng có thể là chị La Ngọc Phượng.”
(La Ngọc Phượng – sn 1985, cao 1m46, xấu xí mà đưa ra những yêu cầu rất khắt khe trong việc tìm bạn trai, kiểu là ‘Bạch mã hoàng tử’ bằng việc phát tờ rơi… Để biết thêm chi tiết, có thể liên hệ với bác gúc gờ: D5 )
“…” Bạch Tinh Oánh lập tức thông minh nhanh chóng cúp điện thoại.
Điện thoại vừa ngắt, Diệp Vũ liền úp cả người trên bàn cơm.
Ngày hôm qua là lễ tình nhân (14/2 dương), thiếu tá nào đó không có một chút tế bào lãng mạn nào cũng chỉ biết ở nhà ôm cô đến phát chán, sáng sớm hôm nay trời còn chưa sáng đã quay về đơn vị báo danh.
Mấy hôm nay để cho anh dính lấy người đã quen, trong nhà thình lình bớt đi một kẻ bám dính thật không dễ thích ứng.
Đưa tay vỗ vỗ gáy, không ngờ tên kia xin nghỉ thật, lần nghỉ này đã bổ sung đủ cả thời gian nghỉ kết hôn.
Ngày kia là Tết nguyên tiêu đi thăm ông ngoại, ngày mai tham gia họp lớp?
Được rồi, năm này không tìm được lí do gì từ chối ba cô bạn học, chỉ có thể xuất đầu lộ diện thôi.
Đứng dậy muốn đưa chén bát đến bồn rửa, nhưng vừa đứng lên cô đã cảm thấy đau chân mỏi lưng, cô chỉ có thể đặt mông ngồi lại trên ghế.
Tên Tiêu Triệt khốn kiếp, tốt nhất là hắn sống luôn ở đơn vị đừng nghỉ phép, quá giày vò người, cơ thể mềm yếu này của cô thiếu chút nữa đã bị hủy trong tay hắn.
Cô vẫn nên thành thật đến giường nằm thôi. Hôm nay phải nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai mới có thể mang bộ mặt của một người bình thường đi họp lớp được.
Thật sự không muốn đi.
Diệp Vũ còn chưa đi về phòng ngủ, điện thoại di động lại vang lên bài hát Trư Bát Giới vui vẻ cõng vợ.
“Có chuyện gì vậy Vương Thiến?”
“Nghe nói ngày mai cậu sẽ tham gia họp lớp?”
“Không được à?”
“Được, quá được, tớ vừa nghe nói vậy vội vàng gọi điện tới cho cậu thông báo một chút.”
“Có chuyện gì à?”
“Nhớ tên Phùng Đức Chiêu không?”
“Liên quan gì?”
“Nghe nói người đó vẫn còn hết lòng với cậu, cuồng dại không đổi.”
“Nói trọng tâm, bớt nói nhảm.”
“Nghe nói cậu tham gia, vô cùng sung sức không ngừng hỏi tớ tình trạng gần đây của cậu. Cậu nói xem tớ có nên giấu giếm sự thật hay không ?”
“Giấu giếm sự thật.”
“Nhất quyết làm theo.”
“Cậu quyết định là được rồi, còn nói chuyện tào lao.”
“Chạy theo hình thức không phải là sai, đồng chí hai vạch một sao của chúng ta đã quay lại đơn vị thì phải tìm một người bạn tốt hơn chứ sao ?”
“Có bản lĩnh thì lần sau cậu nói trước mặt hắn.”
“Nói thì nói, người nào không biết ‘đơn vị là một căn cứ lớn, mọi người đều là bạn tốt’”
“I phục YOU.”
“Yêu đi yêu đi, nhanh thay đổi đi. Cậu sao có thể thoát khỏi quần chúng nhân dân để đâm đầu vào cái hố sâu như vậy ? Ngoại tình cũng phải gánh chịu hậu quả của pháp luật. Quá đáng sợ.”
“Chị không thèm nói với người không có lễ tiết, quá thấp kém.”
“Nói ai không có lễ tiết ?”
“Cậu.”
“Chị đây không thèm chấp cậu, sáng mai nhớ đến, chị mãnh liệt yêu cầu tới xem trò vui.”
“Không thèm nói với cậu, cúp.”
Điện thoại bên nay vừa ngắt, bên kia điện thoại đã gọi tới, vừa nhìn vào màn hình điện thoại, Diệp Vũ cũng mất bình tĩnh.
Ba người họ đã thương lượng với nhau đúng không ? Thay nhau ra trận như vậy.
“Trình Lam.”
“Hi, thế nào, hai người họ vừa nhắc tới cậu xong.”
“Không phải cậu cũng định thông báo gì đó chứ ?”
“Tớ đâu có nhàm chán như hai người đó được. Ngày mai có quần áo và phụ kiện không ? Hay cần phải có chị đây đi mua với cậu nhé ?”
“Ngài làm ơn nghỉ ngơi đi, trang phục ra ngoài của tớ vẫn có.”
“Lúc nào cậu cũng không chú ý đến bề ngoài, không sợ bạn học sẽ khinh thường khả năng của cậu à ?”
“Mắc mớ gì tới cậu, tớ cũng không sống qua ngày với các cậu.”
“Chân lý !”
“Nói nhảm, lời chị luôn là chân lý.”
“Thật muốn cho cậu một đấm.”
“Có bản lĩnh thì cậu cứ vươn tay đến đây đi.” Tâm trạng Diệp Vũ rất tốt, leo lên giường, chui vào trong chăn, tiếp tục nấu cháo điện thoại với bạn học.
“Tớ duỗi không tới, ngày mai tớ gặp được cậu thì cậu nên cẩn thận.”
“Ai sợ ai ?”
“Nghe Tinh Oánh bảo, lễ mừng năm mới cậu một mình qua nhà bọn họ à ?”
“Không sao, ba mẹ chồng tớ rất dễ tính. Tớ còn kiếm được hai bao lì xì lớn đấy.” Nói ra cho các cậu hâm


XtGem Forum catalog