Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.
ể tin tưởng đám người lớn khốn kiếp kia bảo đảm cái gì mà sau khi lớn cũng không cần đảm nhiệm nhiệm vụ giáo huấn ngu ngốc này?
“Vô nghĩa, nếu giống nhau không phải sẽ loạn rồi.”
Diệp Kiếm bị chị họ mình không chút khách khí dùng thái độ không thân thiện nhưng vẫn vô cùng kìm nén tiếp tục nói: “Dù sao cũng đừng an bài đến chỗ chúng ta là tốt rồi, những kẻ quan nhị đại kia kiêu ngạo như gà trống, rất phiền phức.”
Đối với điểm này, Diệp Vũ vô cùng đồng ý.
Nhị đại với nhị đại cũng rất bất đồng, không cùng một loại ở chung một chỗ cũng sẽ bộc phát trình độ khác nhau, tình trạng khác nhau, thương vong chiến trận khác nhau.
Từ lúc bọn họ tham gia huấn luyện quân sự gặp phải gia đình quân nhân quỷ quái căn bản hằng năm đều có người có khuynh hướng suy diễn, làm không biết mệt, quả thực là làm giảm mỹ vị có được hay không?
Quan nhị đại luôn có vẻ có thẩm mỹ cá tính như vậy!
Diệp Vũ không biết là, đám người bọn họ mới chính là cá tính trong cá tính, nhất là vị chị lớn trong gia đình cô.
ở quân khu thành phố XX không biết từ lúc nào bắt đầu Diệp Vũ bắt đầu chú ý đến đối tượng, sau khi đưa đến một gia đình quân nhân tham gia huấn luyện, tổ huấn luyện viên trở nên muôn màu muôn vẻ, làm cho người ta có một loại cảm giác mất hồn lạc phách.
Lúc Nhị đại liều mạng đánh nhau, huấn luyện viên trưởng tuyệt đối không can dự, để cho bọn họ liều mạng. Thủ trưởng bọn họ không ngại thì bọn họ càng không để ý, cùng lắm thì nhóm thủ trưởng lén can thiệp là được.
Dĩ nhiên, chuyện này chỉ là nỗi oán thầm trong nội tâm tầng lớp quan quân.
Nhưng là, chỉ may mắn một lần duy nhất các huấn luyện viên từ tận đáy lòng bội phục và sùng bái đối với Diệp Vũ.
Thật lòng!
Cũng không có yêu thích gì khác, chỉ thích đào hố Nhị đại, mọi loại hố, bình thường các loại này luôn là loại nhẹ nhàng đến chết người.
Cái này cũng chưa tính, cô còn giải quyết từng cái bẫy một, hai bẫy cũng là một bẫy, tác phong bẫy hố hoàn thành, anh chị em cùng lên trận.
Lần này ở trại huấn luyện, các huấn luyện viên nấp tại một chỗ râm mát trao đổi kinh nghiệm tâm đắc.
“Nghe nói gì không, lần này có công tử của đại thủ trưởng.”
“Cậu đúng là nhiều chuyện, hằng năm không phải đều nói như vậy, cũng không thấy náo loạn cái gì.”
“Anh còn muốn náo loạn như thế nào nữa?”
“Nhìn thấy bên kia không?”
“Cái đó?”
“Ừ, là cái đó.”
“Bối cảnh gì?”
“Bảo bối cục cưng của tham mưu trưởng.”
“Tham mưu trưởng không phải sinh đôi sao?”
“Cậu thì biết cái gì, tôi nghe doanh trưởng chúng ta nói rồi, người này mới là quý báu nhất. Tham mưu trưởng của chúng ta lúc còn là một liên trưởng thường đưa người thân ra vào quân đội.”
“Anh huấn luyện, các anh đang nói đến chị em sao?”
Các huấn luyện viên trẻ tuổi nhìn ra phía sau cái cây có một cô bé, một cô bé như cục bông, mắt to chớp chớp, rất xinh đẹp.”
“Ai là chị em?”
“Là người đó.” Người bạn nhỏ Điền Lôi trực tiếp chỉ cho bọn họ nhìn, “Chị em khi còn bé có phải rất ngoan không?”
Tất cả mọi người đều nhìn người kia chờ đáp án.
“Doanh trưởng chưa nói.”
“Cắt.”
“Đây cũng không thể đổ thừa cho tôi, hỏi nhiều thêm mấy câu liền bị doanh trưởng đá bay ra ngoài, doanh trưởng đội ba bên cạnh còn nói hiện tại đây chính là cấm địa đối với doanh trưởng của chúng ta, nói doanh trưởng bị bạn quân nhân cắt râu, đang buồn bực.”
Bạn nhỏ Điền Lôi cười hì hì, “Anh rể em rất đẹp trai.”
“Khó trách doanh trưởng đội Hai lần này tạm thời không đến.”
Mọi người bừng tỉnh hiểu ra.
Bạn nhỏ Điền Lôi nói: “Tình yêu đúng là khổ sở nhất rồi.”
Các huấn luyện viên đều bị cô bé chọc cười.
Là binh sĩ nhỏ tuổi nhất cả trại huấn luyện, Điền Lôi vẫn là hưởng thụ chăm sóc nhất, huống chi bản thân cô bé vừa đáng yêu như vậy, lúc nghỉ ngơi thường tụ tập một chỗ với đám huấn luyện viên.
Là một bạn nhỏ đam mê xem tivi, Điền Lôi nào đó có chút lẫn lộn với ngôn ngữ, làm cho người ta thường xuyên than vãn tivi bây giờ đều gây hại cho trẻ em.
“Nhìn xem, đánh nhau.” Các huấn luyện viên không hẹn mà cùng đứng lên.
Bạn nhỏ Điền Lôi nhón chân rướn cổ lên nhìn quanh, “Oa, đánh nhau như có thù muốn tranh đoạt vợ, bọn họ quá nóng tính.”
Các huấn luyện viên: “…” Tivi thật sự là lừa bịp.
“A, đánh tới chị bên kia…” Điền Lôi sợ hãi than.
“Đúng là dũng sĩ dám đối diện với cuộc sống thảm khổ!” Giang Chí San tựa đầu vào vai em ruột cảm thán.
Giang Dao nằm trên lưng Giang Chí San, phát biểu cảm nghĩ: “Thảm kịch xảy ra hay là nhắc nhở chúng ta phải cách xa sinh vật nguy hiểm.”
Bên kia em trai họ nằm song song trên đám cỏ đắm chìm trong ánh mặt trời, Diệp Vũ tích cực cảm thụ tia cực tím, đối phương đột nhiên trật chân té xuống nhanh chóng lăn đến, đánh thức người nào đó. (Sóc: đối phương ở đây là bạn nhị đại, lúc đầu ta cứ nghĩ là Diệp Vũ, nhưng hóa ra không phải, ối ôi, làm ta bối rối một lúc không biết chỉnh thế nào cho đúng nữa.)
Diệp Kiếm bị chậm một nhịp nên bị đánh một cú, đứng lên nói, “Cẩn thận gương mặt như hoa như ngọc của em, tương lai em tìm vợ còn phải dựa vào nó.”