Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
h huống quá mức máu tanh bạo lực, cô ói đến mức chân tay mềm nhũn thì đã sớm tự mình chạy trốn được rồi.
Trầm mặc!
Trên bàn ăn nhất thời im ắng!
Mạnh mẽ cũng phải đổi bằng cái giá lớn như vậy, bản thân bạn không tàn nhẫn với bản thân, đến lúc bạn ngoan ngoãn với người khác cũng chỉ có một con đường chết!
Mấy đứa nhỏ Diệp gia vành mắt đều hồng, những chuyện này bọn họ chưa bao giờ biết.
Lấy tốc độ của gió cuốn lá vàng để giải quyết xong cơm nước, Diệp Vũ đặt đũa xuống, cười nhìn một vòng nói: “Lừa mấy đứa được rồi, còn tưởng là thật, từ từ ăn, chị đi ra ngoài tiêu cơm.”
Đưa mắt nhìn chị Cả đi ra khỏi phòng ăn, Diệp Kiếm chọt chọt Diệp Phong, nhỏ giọng hỏi: “Anh nói là giả sao?”
Diệp Phong không mang theo cảm xúc nói: “Thật, khi còn bé anh đã từng nghe ba mẹ trong lúc vô tình đã nói qua.” Đây cũng là lí do tại sao cho dù cậu bị chị Cả giày vò thế nào cũng không hề phản nghịch.
Diệp Kiếm cúi đầu lẩm bẩm, “Em…em nên đi ra ngoài để cho chị ấy đánh cho một trận.” Tâm trạng chị bây giờ chắc chắn không tốt, nếu không cũng sẽ không tránh đi ra ngoài.
Một nhị đại nào đó tự lẩm bẩm một mình, “Con người sở dĩ mạnh mẽ đều có nguyên nhân.”
Giang Chí San cắn cắn môi, sau đó nhìn vẻ mặt Diệp Phong như không có việc gì, “Về sau em sẽ không đổi dao.”
“Chị Cả mấy người lớn như vậy sao còn tham gia huấn luyện?” Một nhị đại nào đó thắc mắc.
“Chị vẫn luôn đến cùng bọn em.” Điền Lôi cho hắn đáp án.
Lúc này Diệp Kiếm đã đi ra bên ngoài tìm được chị họ ngồi xuống một bên, giống như một đứa trẻ làm việc gì sai im lặng ngồi bên cạnh.
“Sao vậy, bị cái gì kích thích?”
“Chị, thật xin lỗi.”
Diệp Vũ đưa tay sờ sờ đầu hắn, cười nói: “Tiểu tử ngốc, không sao. Chuyện không tốt kiểu đó không muốn nói ra hù dọa các em thôi, không phải là do vết thương không lành.”
“Chị, đánh em một trận đi.”
“Muốn làm bao cát cho chị?”
“Không phải em đã không ra đây.”
“Được, luyện một chút.”
Hai chị em đều đứng dậy, sau đó ra tay đánh nhau.
Mấy huấn luyện viên đi từ bên kia tới, không hẹn mà cùng dừng bước.
Chị em Diệp gia đnahs nhau đúng là rất đặc sắc! từng chiêu từng thức như nước chảy mây trôi vô cùng linh hoạt, đẹp mắt không ngừng, từng quyền sinh uy, đường đường chính chính sinh phong. (Mỗi quyền xuất ra đều như có uy lực và gió thổi. ẹc. có lẽ như trong phim kiếm hiệp, ta mù a: D)
ừ, làm cho người ta có cảm giác như đang được xem phim võ hiệp.
không lâu sau, mấy đứa bé Diệp gia khác đi từ phòng ăn ra, nhìn thấy tình cảnh như vậy đều vung chân vung tay tham dự vào.
Đánh hội đồng thực vui tai vui mắt.
Đánh nhau còn đánh thành như vậy thật sự là rất có hàm lượng kỹ thuật, khó trách người ta ngày hôm qua dám nói như vậy.
“TMD, lúc này tại sao không mang máy chụp ảnh tới?” Phó sư trưởng trùng hợp đi qua thấy một màn như vậy không ngừng xoa bóp cổ tay. Ông rất muốn chụp lại về sau làm tư liệu hình ảnh trong trường học.
Xem xong rồi, trở lại sư bộ nhịn không được càu nhàu với bạn chiến đấu cũ, “Đám trẻ con nhà anh thật không tệ, đánh nhau cũng rất giống phim võ hiệp.”
“Chính bọn chúng đánh nhau?”
“Ừ, tôi nhìn, tất cả đều là đám trẻ con nhà anh, đang cùng so chiêu với cháu ngoại gái bảo bối của anh.”
“Thật sao? Cái này cũng rất hiếm khi.” Cậu Hai Giang cũng có chút kinh ngạc, “Bình thường tiểu Vũ sẽ không hồ đồ theo bọn chúng.”
“Hôm nay bọn chúng chỉnh đốn vài vị công tử kia.”
“Bọn chúng tới đây không phải để chính đốn thứ này.” Cậu Hai Giang khinh thường.
Phó sư trưởng nghẹn họng, vô cùng dở khóc dở cười, “Không ngờ anh rèn luyện cho những người đó được đến mức như vậy?”
“Cái này gọi là Chu Du đánh Hoàng Cái, nguyện đánh nguyện chịu.” muốn cho đám tiểu tử kia chỉnh đốn cũng phải nói đến cơ duyên, bọn chúng cũng không phải nhóm người cả ngày nhàn rỗi.
Nhất là Diệp Vũ, từ trước đến nay vẫn luôn không vừa mắt với phong cách của những tên thiếu gia công tử, cũng đều lười phải phản ứng đến chủ nhân của bọn chúng, chịu chủ động ra tay chỉnh đốn cũng rất hiếm thấy.
Buổi trưa may mắn ăn chung một bàn ăn với người của Diệp gia, buổi chiều còn trông chừng giúp bọn họ cũng đã không đúng rồi.
Bạn tin không?
Ngay cả đứa nhỏ nhất Điền Lôi thế nhưng cũng có bản lĩnh tương đối khá, đừng cho chỉ là một cô bé mong manh như cục bông.
Nhóm nhị đại tin tưởng, lúc gặp phải nguy hiểm, cô bé này còn có thể ứng phó tình huống giỏi hơn bọn họ.
Thật đúng là đả kích!
Thật sự bọn hắn vẫn nên chịu đựng huấn luyện, khó trách người nhà nhìn không vừa mắt, bọn họ thật sự không có gì để người nhà coi trọng.
Khinh thường bạn đều là lãng phí tình cảm của người ta có đúng không?
Kết thúc huấn luyện, người Diệp gia tự động tụ tập, hoạt động đánh vai đánh eo cho nhau, hỗ trợ lẫn nhau yêu thương ấm áp, hơn nữa nhìn động tác của bọn họ cũng biết đã là một loại thói quen.
Những ngày kế tiếp, người mới ở trại huấn luyện phát hiện ra người của Diệp gia lúc nghỉ ngơi đều tụ tập lấy Diệp Vũ làm trung tâm. Không quan tâm cô đả kích chê bai nhạo báng em trai em gái như th