80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

thể ở đây đến bao giờ ?”
“Muộn nhất là buổi tối phải về đơn vị.”
“Thức ăn của em cũng gần xong rồi, một lát cơm nước xong rồi về phòng khách.”
Thiếu tá nào đó dùng sức hôn lên mặt nàng dâu, “Chỉ có cô dâu là thương anh.”
“Cút ra ngoài xem tivi, đừng ở chỗ này chắn đường em.”
“Có thể ôm nhiều hơn nữa lập tức ôm, em thấy mà không thương anh sao ?”
“Vấn đề là anh đang quấy rầy em nấu ăn.”
“Được, không quấy rầy vợ nữa, anh đứng ở cửa là được.”
“Được rồi.”
Diệp Vũ loay hoay ở trong bếp, nấu nướng xong đâu vào đấy, Tiêu Triệt tựa vào khung cửa câu được câu không nói chuyện với cô.
Đây là tình trạng lúc cậu Hai Giang và bọn nhỏ khi trở về thấy.
“Không phải mọi người đều bảo quân nhân hiểu rõ vợ mình nhất sao ? Sao không thấy anh rể lên giúp một tay ?” Diệp Kiếm mặc dù luôn đưa ra lời khen ngợi quân nhân nhưng cũng không khỏi nghi vấn.
“Anh làm như ai cũng giống mẹ chúng ta, giống như chị đi tới chắc chắn sẽ bị ném một gậy cán bột rồi.” Giang Chí Viễn phát biểu như thật.
“Chị, chị mang theo cán bột sao ?” Vương Giai Minh chen vào bếp hỏi.
“Đi tìm, trong phòng Tiểu San đấy.”
“Vậy em đi tìm.”
“Em đừng làm loạn trật tự, nếu không cẩn thận chị gọt em.”
“Em biết, chị.”
Giang Chí Viễn đi đến bên cửa, ló đầu vào, “Chị, muốn em làm gì?”
“Ngồi trên giường của em.”
Em trai Giang hài lòng thỏa mãn tạ lễ.
Giang Chí Lâm đứng bên cạnh anh rể cũng chen người vào, khuôn mặt mị hoặc theo sau chị Cả xoay vòng, “chị, chị họ, em có thể lái xe không? Giờ xuống”
Diệp Vũ cũng không quay đầu lại hỏi, “Diệp Phong, trông chừng nó, để nó tự khởi động.”
Tiêu Triệt buồn cười.
Toàn bộ người bên ngoài đều cười lớn.
Diệp Phong nghiêm túc cam kết, “Đảm bảo giám sát tốt.”
“Chị họ, người ta sang năm là tròn mười tám, có thể thi bằng lái nữa.”
“Đáng tiếc bây giờ em không thể lái xe lên đường.” Diệp Vũ vô cùng đắc ý hả hê.
“Sắp ăn cơm rồi, chuyện lái xe để sau hãy nói.” Diệp Vũ dứt khoát giải quyết.
Lúc ăn cơm, bọn tiểu tử bắt đầu ngồi vào bàn tự động lấy thức ăn đồ uống, cho thấy việc này đúng là trăm hay không bằng tay quen.
Trên bàn ăn mặc dù không đến nỗi im ắng, nhưng cũng không còn rối loạn như lúc nãy. Bởi vì tình huống không cho phép nên cậu Hai Giang cũng không lôi kéo cháu rể ngoại uống rượu.
Ăn cơm xong, Diệp Vũ giao việc quét dọn cho người giúp việc, dẫn Tiêu Triệt về nơi tiếp khách.
Vừa đến cửa phòng khách, một thiếu tá nào đó lập tức ôm nàng dâu chạy tới giường lớn.
Kế tiếp chính là cẩn thận giao nộp sưu thuế nông nghiệp, thời gian cấp bách nhưng anh vô cùng cẩn trọng, toàn tâm toàn ý.
Sau khi trêu chọc đến mức Diệp Vũ suýt không thở được nữa, lúc này đại hạn hán với đại lũ lụt mới tiến quân ồ ạt!
“Anh đáng chết…Ưm… khốn kiếp…”
“Bà xã….bà xã…”
“Đừng…”
“…”
Thời gian nồng tình trôi qua đặc biệt nhanh, thiếu tá nào đó nắm rõ thời gian ôm vợ, sau đó đứng dậy mặc đồ rửa mặt.
“Muốn đi?” Diệp Vũ trần nửa lưng nằm lỳ trên giường nhìn anh, trong mắt còn có quyến luyến không dứt.
Tiêu Triệt đứng nghiêm giơ tay lên nhìn cô như phong cách nhà quân, giọng nói trầm thấp, “Anh phải về đơn vị, bà xã, em tốt nhất.”
“Ừ, hi vọng lần cố gắng này có kết quả, nếu không chúng ta sống chung thì ít xa cách thì nhiều, em muốn thay anh hoàn thành nhiệm vụ gia truyền cũng khó khăn.”
“…” Tiêu Triệt ưu sầu thiếu chút nữa là phản công, “Diệp Vũ…” em thật sự là vợ anh.
“Được, đi nhanh đi, về đơn vị chậm cũng không hay.”
“Anh đi.” Cuối cùng nhìn lại bà xã mình một cái, Tiêu Triệt xoay người sải bước rời đi không quay đầu lại.
Vừa quay đầu lại, anh sợ mình không đi được.
Quân nhân khốc liệt nhưng cũng rất có tình.






Có câu nói như thế nào – người đi trà lạnh!
Diệp Vũ cảm thấy lời nói này đặt vào hoàn cảnh bây giờ của mình thì phải nói là – người đi rồi, vị vẫn còn đây.
Trên người cô không chỗ nào là không có dấu vết Tiêu Triệt lưu lại, cả eo cả người đều bủn rủn, túng dục quá độ quả nhiên không khoa học chút nào.
Tức giận đập gối, đàn ông trong quân đội chính là lang sói, hàng năm không nhìn thấy thịt, vừa nhìn thấy liền dùng hết công suất giày vò hành hạ người. Cơ thể cô có thể so với lô cốt bê tông cốt thép sao? Có thể sao?
Khẳng định không thể, cho nên kết luận là làm cho cô bị thương nghiêm trọng, cả người từ trên xuống dưới không chỗ nào là không bị tàn phá quá mức, không nơi nào là không lưu lại dấu vết ‘tổn thất’.
“Chị, hơn nửa đêm ngài không ngủ còn đi gọi hồn à?” Giang Dao tóc tai bù xù mặt ngái ngủ thầm nói.
“Bớt lảm nhảm thôi, có gì ăn không, đưa cho chị một ít, cứu đói.”
“Oh, em đi lấy.”
Đợi đến khi giao cho chị mấy túi đồ ăn vặt, Giang Dao đầu óc rối loạn đột nhiên tỉnh táo, đôi mắt bát quái hừng hực lửa, “Chị, chị và anh rể trải qua thế giới hai người có đặc sắc không?”
Diệp Vũ đá cô một cái, thừa cơ cô lui về sau tránh liền lách người đi.
Nha đầu lém lỉnh, chuyện gia đình riêng tư còn trả lời con bé có mà điên khùng.