XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.

người đi đón, chắt ngoại của tôi.” Tiếu gia gia kích động.
“Chúc mừng lão thủ trưởng.”
“Vui chung vui chung.”
Lúc nửa đêm, Diệp Vũ thuận lợi trở về quân khu chỗ mấy thầy giáo.
An thai mới là nhiệm vụ nhất định phải tiến hành ngay bây giờ của cô, những thứ khác chỉ là mây bay.
Về phần huấn luyện dã ngoại sống còn vẫn chưa xong, dĩ nhiên là không thuộc phạm vi suy tính của cô rồi, hy vọng những người đó có thể thuận lợi gắng gượng qua thời gian còn lại.
Đêm khuya yên tĩnh lại không hề buồn ngủ.
Cuối cùng Diệp Vũ ngồi vào bàn đọc sách, mở xấp giấy viết thư ra, bắt đầu nghiêm túc viết thư.
Chỉ là viết xong, cái cô gửi đi cuối cùng cũng không phải là thư báo tin mừng như lúc đầu.
Diệp Vũ nghĩ, có lẽ chờ nào đó đồng chí thiếu tá trở về đột nhiên thấy cảnh cô bụng to sẽ có nét mặt vô cùng khó chịu.
Cô cảm thấy điều này có thể có.
Sau đó, Tiếu gia gia phối hợp với cháu dâu bắt đầu hành động.
Vì vậy chuyện nàng dâu có thai hoàn toàn giấu diếm đồng chí thiếu tá đang ở đơn vị.






Là người có tư cách thừa kế sự nghiệp Diệp gia, Diệp Vũ vẫn kiên trì đợi đến lúc thời kỳ huấn luyện kết thúc, lúc này mới ngồi cùng một xe với Tiếu gia gia về nhà.
Điền Lôi là đứa bé nhỏ nhất dĩ nhiên là thống nhất hành động với chị Cả, Giang Dao là một nữ sinh cũng tỏ ý kiên quyết không ở cùng với bốn nam sinh, cho nên cuối cùng chiếc xe Audi trong nước của cô do Diệp Phong và mấy đứa kia đảm nhiệm lái về.
Lúc mọi người trở về thành phố XX, kỳ nghỉ hè còn lại một tuần, một đám người yêu cầu chị Cả mình đầy đủ tiền bạc, sau đó vui vẻ tổ chức thành đoàn tự mình đi du lịch ở thành phố XX.
Xét thấy hôm nay chị Cả đang đứng ở cấp bậc như cấp bậc của quốc bảo (gấu trúc a), cả đám tiểu tử nhất quyết không cho cô theo, mãnh liệt yêu cầu cô ở nhà dưỡng thai cho tốt.
Kỳ vọng luôn là tốt đẹp, nhưng thực tế luôn không tốt giống như vậy.
Cô gái nào đó hét lên một tiếng thảm thiết, cả người nặng nề đụng phải hàng cây bên đường của đại viện, sau đó ngã xuống, khóe miệng có tia máu bắn ra.
Diệp Vũ ở bên cạnh tản bộ, nhân viên cần vụ tiểu Trương đi ngang qua nhìn thấy có chút nghẹn họng. Chân này quả thật là lợi hại, chắc chắn cách xa khoảng ba xentimet.
Cô gái nửa ngày không bò dậy nổi, ánh mắt sợ hãi nhìn người nào đó đang cực kỳ nhàn hạ.
Diệp Vũ không tiếp tục đi thêm một bước, đứng lại chỗ cũ, lạnh lùng nhìn cô ta, lạnh lùng nói: “Trừ người nhà của cô ra người khác không ai có nghĩa vụ phải cưng chiều cô, mà trên đời này người nhà cô thực ra được mấy người, hiểu không?”
Cô gái nào đó không nhịn được rùng mình co rúm người lại.
Lúc này cảnh người nào đó giơ chân đạp người có không ít người trong viện đang đi dạo bị dọa cho ngây người, hồi lâu sau mới khôi phục lại tinh thần nhìn, lập tức có người đi qua xem vết thương cô gái trẻ.
Có người đứng ở xa, không rõ nguyên nhân gây chuyện là gì, nhưng nghe mấy người ở gần đó nói chỉ có thể lắc đầu thở dài cháu gái Lý gia.
Câu nói kia dù đặt trên người của ai cũng sẽ rất tức giận, là đàn ông đều phất tay áo bỏ qua.
Aiii… Dĩ nhiên, Diệp Vũ không phải đàn ông, cho nên cô trực tiếp ra chiêu, nhanh, tàn độc, chuẩn xác, quả thật phản kích làm cho người ta phải vỗ tay ca ngợi.
Bà nội Lý gia hô to gọi nhỏ tới, không phân biệt tốt xấu chỉ trích đủ loại đối với Diệp Vũ.
Tính tình Diệp Vũ khoan khoái nghe bà nói một tràng… trong lúc bà nghỉ ngơi giữa hiệp mới không nhanh không chậm mở miệng, “Bà nội Lý, cháu biết bà là bậc bề trên, nhưng bà cũng không thể lên mặt kẻ cả (cậy già mà lên mặt). Cũng không phải tự nhiên cháu đạp cô ta mà không có lý do. Dạy dỗ cô ta không tốt không phải lỗi của bà, nhưng thả một người không được giáo dục tốt ra ngoài xã hội là do bà không đúng.”
“Đứa nhỏ này sao có thể nói chuyện như vậy?”
“Thật xin lỗi, mới vừa rồi nói chuyện với cháu gái bà nên có chút kích động, phẩm chất giáo dục từ nhỏ đến lớn nhất thời đều trả lại cho thầy giáo.”
“Tiểu Tú nói chuyện không lọt tai cô cũng không thể ra tay đánh người.”
“Thật xin lỗi, xin được sửa lời, cháu chỉ dùng chân để đá thôi. Hơn nữa cháu chưa bao giờ cho rằng phỉ báng người khác mà không cần phải chịu trách nhiệm pháp luật. Dĩ nhiên cháu cũng không ngại bởi vì cố ý gây thương tích cho người khác để vào trong cục cảnh sát ngồi một lúc. Nhưng cháu tin tưởng trên đời này dù sao vẫn có nơi phân rõ phải trái trắng đen.”
Bà nội Lý rốt cuộc cảm thấy không được bình thường, sốt ruột hỏi cháu gái, “Cháu rốt cuộc đã nói cái gì rồi hả?”
Cô gái khổ sở tự cho là có vị cứu tinh tới, vì vậy chết không hối cải nói: “Bà nội, cháu nghi ngờ đứa bé trong bụng chị ta không phải con của anh Triệt, anh Triệt đang ở đơn vị căn bản không về.”
Ánh mắt người vây xem đều đồng loạt rơi trên người cô gái trẻ, đứa nhỏ này có phải thiếu não quá nên mới có thể nói ra những lời này?
Cháu ngoại của ông Tiếu mặc dù gần đây không về đại viện, nhưng Diệp Vũ cũng không ở trong đại viện, hơn nữa còn đi theo ông Tiếu về