Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

ế nào, bọn họ không thể không để da mặt dày đi qua đi lại.
Chính họn hắn được sung sướng, người ngoài nhìn cũng rất sung sướng.
Không khí chung sống loại đó, khiến thân là con gái độc nhất cũng cảm thấy ước ao ghen tị!
Để cho người ghen tị chính là, người ta cũng không phải là chị ruột, mà là chị họ, hình như người ta giống như một bảo mẫu, dường như rất muốn giết người.
Đợi đến lúc họp thành đội dã ngoại sống còn, người của Diệp gia rất được hoan nghênh, nhưng đáng tiếc là muốn được cùng tổ với bọn họ thì phải dựa vào – rút thăm!
Trời ạ, cũng không biết là thiên tài nào nghĩ ra cách xử lí thật thà đến vậy.
Các người trực tiếp phân đội không được à?
Quân nhân lấy phục tùng mệnh lệnh là trách nhiệm thiêng liêng, bây giờ bọn họ là lính của các người có biết không mấy đồng chí huấn luyện viên?
Các huấn luyện viên tỏ ý: chúng tôi áp lực như núi, ngăn chặn người đi cửa sau là cách tốt nhất.
Rút thăm dựa vào số phận, ngày quyết định, đến lúc đó bạn biết cái gì là công bằng nhất.






Cái gọi là dã ngoại sống còn chính là không hề có chút nhân đạo ném một nhóm người không có chút trang bị (vũ khí, quân trang) vào trong một vùng rừng núi hoang vu để trải nghiệm gian khổ đơn sơ nhất.
Diệp Vũ cảm thấy cô đã bị phim ảnh và truyền hình lừa rồi.
Nào là la bàn? Không có!
Nào là chỉ dẫn hành động? Không có.
Nào là bản đồ chỉ dẫn đường, vẫn không có!
Diệp Phong mím môi một cái, ý tứ của chị hắn đã hiểu.
Còn có một vài người cũng đã hiểu ra trước.
Sống sót qua ba ngày hai đêm là bọn họ thắng !
« Tiểu Phong, có mang theo dao không ?” Diệp Vũ đặt tay lên vai em họ yêu, di chuyển người.
Diệp Phong lấy một con dao nhỏ ra đưa cho cô nhìn.
Diệp Vũ cười híp mắt, “Tốt, cái này không bị người ta lấy đi, đủ có thể giấu.”
Diệp Phong im lặng là vàng.
Diệp Vũ vung tay lên, dẫn đầu các em, “Đi thôi, chúng ta vào núi cắm trại đi, đây đúng là môi trường thiên nhiên trong lành không hề bị ô nhiễm.”
« Chị, có thể cắm trại để vui chơi sao ? » Điền Lôi vẫn rất ngây thơ như vậy.
« Chơi rất thích. » Diệp Vũ gật đầu, « Quả thật chính là chơi rất tốt. » Bọn họ chưa hề chuẩn bị tâm lý chút nào đã bị người ta vứt bỏ một cách độc ác. Là ai đã nghĩ ra chiêu không có chút tính người nào như vậy ?
« À, đúng rồi, không muốn vào trong núi cũng được, dù sao đói ba ngày cũng không chết người được, ở đây chờ người tới đón cũng như nhau. » Diệp Vũ rất có lương tâm đưa ra lời đề nghị cho những bạn chiến đấu đang ngu ngốc ngay tại chỗ.
Giang Chí Viễn ghé vào tai chị Cả nói nhỏ: « Chị căn bản không cần phải chăm sóc bọn họ, mặc kệ bọn họ. »
Giang Chí San trực tiếp đạp cậu em một cái, là hắn nói nhiều.
« Chị, trong núi có thỏ sao ? »
“Chắc là có.”
“Vậy chúng ta đi bắt thỏ rồi nướng ăn đi.”
“Quan sát tình hình một chút, có thể nướng thỏ cũng là một chủ ý rất tốt.”
Diệp Vũ kéo tay em gái nhỏ vừa cười nói vừa đi vào trong núi, dáng vẻ kia dường như quả thật đã chuẩn bị hành trang đầy đủ để ra ngoài chơi cắm trại vậy.
“Tiểu Phong, đến lúc đó em phụ trách làm thịt.”
“Được.” Diệp Phong đi sau cô, trước sau vẫn lạnh lùng như cũ.
Diệp Kiếm kéo bạn học tiểu Minh, ra vẻ anh trai đức hạnh, “Tiểu Minh, hai ta đi bắt tổ chim đi, đúng là niềm vui tuổi thơ, những năm này cũng bị thành phố làm cho hỏng mất rồi.”
Giang Chí San khoác cánh tay Giang Dao, nói thì thầm nho nhỏ, “Điều đầu tiên phải làm là tìm một nơi có thể che gió che mưa, ngộ nhỡ trời đột nhiên có mưa và sấm chớp chúng ta sẽ rất thảm.”
“Ngậm cái miệng quạ đen của cậu lại đi.” Mấy người cùng đồng thanh trách cứ.
Giang Chí San rất hối hận làm động tác kéo khóa miệng lại.
Giang Chí Lâm đạp cậu em nào đó một cái, “Thật là xui xẻo, anh lại phải đi chung với em.”
Giang Chí Viễn đá lại, “Nằm mơ, ai xui xẻo còn chưa biết, anh cho là em vui vẻ lắm.”
Những người còn lại, đa số đều đi vào núi, còn lại một vài người ở lại chờ.
Diệp Kiếm vừa vào trong núi liền như được về nhà, thấy tổ chim trên cây còn vui vẻ hơn so với gặp cha mẹ, “Có tổ chim, tiểu Minh, trên này.”
Vương Giai Minh đứng dưới tán cây nhìn ông anh bò lên như con khỉ, hai tay vòng trước ngực nói: “Em không tranh giành với anh, ổ thuộc về anh, trứng chim thuộc về em là được.”
“Phụt.” có người bị chọc cười.
Nhưng Diệp Kiếm trên cây không hề tức giận còn tỏ ra rất vui vẻ, hắn rất sảng khoái trả lời, “Được, dù gì em cũng gọi anh một tiếng anh, lúc này anh cần phải có chút độ lượng.”
Vận khí Diệp Kiếm không tệ, sau khi lấy được tổ chim có khoảng bảy, tám quả trứng chim, dĩ nhiên, kết quả đều thuộc về bạn học tiểu Minh.
Trên đường đi Diệp Vũ đều nhặt cành cây khô, thấy cỏ tranh khô cũng tiện tay nhặt lấy,
Giang Dao khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở, “Chẳng nhẽ chúng ta thật sự có thể đánh lửa (dùng hai thanh gỗ đánh mạnh vào nhau để tạo lửa) à chị?”
“Được, thầy giáo dạy em không bảo là không có đồ bỏ đi à?”
“Chị, thật sự chị muốn đánh lửa sao?” Giang Chí San cũng cau mà


Snack's 1967