Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.
y.
Diệp Vũ ngẩng đầu lên nhìn mặt trời trên bầu trời, nheo nheo mắt, “Mặt trời đã lên trên đỉnh, chuẩn bị một chút, nhanh chóng tìm nơi có nguồn nước. Không có đồ ăn có thể tìm, không có nước uống liền tiêu đời.”
Diệp Phong nói: “Em đảm nhiệm.”
“Vốn là để em đảm nhiệm.”
Đi không bao lâu rốt cuộc cũng nghe được tiếng nước chảy, dòng suối không lớn nhưng trong suốt.
Diệp Vũ chọn một tảng đá giữa nắng làm điểm dừng chân, bắt đầu chất củi thành đống.
Giang Dao nói với em gái nhỏ: “Xem ra phải thay phiên đi nhặt củi rồi.”
Diệp Vũ lấy kính mắt trên mũi xuống, điều chỉnh tiêu cự.
Diệp Kiếm sáng mắt, “Sao em không nghĩ đến việc lợi dụng nguyên lí kính lúp nhỉ?”
“Em ngu ngốc chứ sao.” Diệp Vũ cũng không chừa cho em trai một chút mặt mũi.
“Không cần phải xem kính chiếu ảnh ở đây (trò chơi dân gian đặt ảnh phong cảnh dưới thấu kính, cho xem ảnh qua kính - trong phim đã từng thấy, chưa từng thử chơi hì hì), đi với tiểu Minh đến chỗ dòng suối, may mắn có thể bắt được cá, đưa lên đây chị nướng cho.”
“Không cần, nếu bắt được cá, tự em sẽ nướng, khó khăn lắm mới có thể được nấu cơm dã ngoại một lần.” Diệp Kiếm không cảm động chút nào.
“thôi dẹp đi, có ai muốn phục vụ em.”
Nghỉ hè chính là lúc sản vật trong núi vô cùng phong phú, mà mấy đứa nhà Diệp gia cũng không giống như đám người từ nhỏ đã được rèn luyện như mình đồng da sắt, cho nên bọn họ vẫn thích ăn trái cây nhất, bảo người đi hái.
Nhiều người sức mạnh, lúc trời dần tối, kết quả thu hoạch quả dại không ít.
Diệp Vũ rất thần kỳ kiếm được con thỏ hoang.
Theo như lời Nhị đại nào đó có mặt tại hiện trường thuật lại, đúng là khiến người ta không dám tin.
Cô gái cột tóc, đi một vài vòng, lấy mấy viên đá quả nhiên là ném tới chỗ con thỏ - cô cứ như nhân vật bước ra từ trong truyện võ hiệp? Nhất định là thế đúng không?
Nhị đại nào đó lặng lẽ hỏi Diệp Kiếm, “Chị anh kết hôn chưa?”
“Đã thì sao?”
“Như vậy mà đã lấy chồng rồi sao?”
“Cậu phải công nhận bề ngoài chị tôi đúng là có tính lừa người.”
“…” không thể trông mặt mà bắt hình dong, lấy một bà vợ như vậy về nhà, trái tim ông chồng cũng phải rất cứng cỏi mới được, “Anh rể anh thật vĩ đại.”
“Ừ, vĩ đại.” Diệp Kiếm rất đồng ý với quan điểm này.
“Chị, chị không sao chứ?” Diệp Kiếm có chút lo lắng nhìn tới bóng người bé nhỏ đang ngồi bên bờ suối.
Diệp Kiếm khoát khoát tay, kìm nén trong lồng ngực, thật đúng là khổ muốn chết, cũng không phải bị trúng gió, sao lại cảm thấy buồn nôn như vậy?
Vừa liếc thấy em trai đang dọn dẹp chỗ máu thỏ, cảm giác buồn nôn càng ùa về, thật sự không nhịn được ọe một cái.
“Chị…”
“Chị…”
“Chị họ…”
Mấy người Diệp gia chạy tới đầu tiên.
“Không sao.” Diệp Vũ lấy tay che ngực cố gắng kìm nén cơn buồn nôn.
“Chị, tay.” Diệp Phong nói rất ngắn gọn.
Diệp Vũ phất tay một cái, “Trên người em mùi máu quá nồng, cách xa chị một chút.”
Diệp Phong cau mày.
Diệp Vũ trừng mắt nói: “Dù gì em cũng là người học y, đây chính là phản ứng thời kì đầu mang thai mà cũng không biết.”
“…”
“Phóng hỏa đốt rừng thôi.” Diệp Phong quả quyết đề nghị.
“Đầu óc không có bị hỏng chứ, đây là phạm pháp.”
“Tình hình bây giờ của chị không thể tiếp tục dã ngoại, thời kỳ đầu thai nhi rất quan trọng.” Diệp Phong có lý do của mình.
“Không dễ dàng bị ảnh hưởng như vậy, chỉ cảm thấy hơi buồn nôn khi ngửi mùi máu tươi thôi.”
“Em đi rửa sạch.”
“Ừ.”
Đêm cắm trại dã ngoại đầu tiên trôi qua vẫn rất yên lặng.
Như lời Diệp Vũ đoán, cô chỉ có phản ứng với mùi máu tươi, ngược lại ăn thịt không bị ảnh hưởng gì, coi như là trong cái rủi có cái may.
Tự nhiên lại trúng thưởng rồi!
Đáng tiếc, tin tức này không có cách nào để thông báo cho thiếu tá nào đó ở cách xa ngàn dặm.
Diệp Vũ ngồi trên tảng đá lớn, Điền Lôi gối lên chân cô đã ngủ say.
Ban đêm trong rừng núi cực kỳ yên tĩnh làm cho người ta không khỏi cảm thấy nhớ thương.
Vui mừng, cô là vui mừng, nhưng trong lòng cũng không nhịn được có cảm giác phiền muộn và chán nản.
Tay nhè nhẹ đặt lên bụng, đột nhiên có chút sợ hãi, lại cảm thấy có chút may mắn. Mấy ngày ở trại huấn luyện cô không thực hiện theo quy trình huấn luyện thông thường, rất tốt vẫn không ảnh hưởng đến thai khí.
Lúc này đứa bé có liên quan đến quân đội sao?
Diệp Vũ im lặng cười. Nếu như tương lai đứa bé này làm lính, chỉ sợ lão đầu sẽ giơ chân.
Người cha này của cô chính là quá bảo thủ với nghề nghiệp cảnh sát, chỉ là cũng vừa bảo thủ vừa đáng yêu.
Vương Giai Minh lén lén lút lút đi tới.
Diệp Vũ liếc mắt, “Phát hiện cái gì?”
Vương Giai Minh giơ ngón tay lên trước mặt chị họ, chỉ chỉ thứ ngụy trang trên mũ, dùng khẩu hình miệng nói: “Đường truyền cỡ nhỏ.”
Diệp Vũ cười, nhìn về phía huy hiệu trên mũ nói: “Thật đáng tiếc chị không thể tiếp tục tham gia lần huấn luyện dã ngoại sinh tồn này, chị cũng cần phải dưỡng thai.”
Đầu tiên là Vương Giai Minh sững sờ, sau đó bừng tỉnh.
Một bộ phận thầy giáo nào đó đang nhìn màn ảnh, mấy thủ trưởng hai mặt nhìn nhau.
“Nhanh chóng phái