Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

ữ được!
Anh đúng là chê cười em ở nhà một mình buồn chán. Tương lai một mình em phải nuôi dưỡng bọn chúng là việc vinh quang cỡ nào, cũng là nhiệm vụ gian khổ cỡ nào hả?
Trở thành gia đình quân nhân là em tự nguyện, có con em cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng anh không thể để cho thực tế tàn khốc như vậy khảo nghiệm em chứ?
Tứ bào thai!!!!
Lật bàn! Lừa bịp có phải không?
Lão đầu nhà em, thái hậu nhà em với ý tưởng rồng rắn công kiểm pháp rốt cuộc có thể thực hiện.
Mơ ước hải lục không tổng động viên của ông ngoại nhà anh cũng không còn là mơ ước xa vời. (hải quân, lục quân, không quân)
Ba mẹ anh vừa sản xuất, Tiêu thụ, sau này cũng rất mong chờ vào việc dây chuyền rồng rắn kế thừa sản nghiệp.
Mà em đây?
Xe nhà chúng ta đã không còn vị trí của anh nữa rồi, ngay cả em cũng chỉ có thể giữ vai trò tài xế, kế hoạch đặt ra là phải nhanh chóng đổi xe thương vụ, nhanh chóng lập ra chương trình hoạt động trong ngày!
Nói chung chúng ta rất nhanh phải đối mặt thực tế với tương lai của bọn chúng, nhưng việc cấp thiết thực tế nhất là: sao anh có thể để cho em một mình mang bốn đứa?
Có phải là áp lực như núi hay không?
Để cho người ta phải tức giận chính là em sắp phải đối mặt với việc bị nuôi nhốt, có thể sánh ngang với nuôi nhốt gấu trúc quốc bảo.
Không bình tĩnh em quyết định đi ra ngoài du lịch giải sầu, ngày về chưa biết, gần đây anh cũng đừng xin nghỉ phép, bà không phục vụ.
Đây đều là vì chuyện gì à? Trước kia thế nào em cũng không cảm thấy nhân phẩm mình tốt như vậy?
Có vẻ như thư từ gửi tới chỗ bọn anh đều được kiểm tra nhỉ? cái này – xét thấy chuyện này chấn động quá lớn, kính nhờ các đồng chí cân nhắc thời cơ đưa tin một chút, tránh cho đồng chí Tiêu Triệt tự tạo áp lực trong lòng. Mặc dù cá nhân tôi cũng không quá để ý lắm!
Trong lúc tôi không bình tĩnh như thế, anh ấy cũng phải bình tĩnh, như thế lòng tôi mới được thăng bằng.
Kính thư
Cúi chào
Cô dâu không thể bình tĩnh Tiêu gia.






Trời hoàng hôn thật mê đắm lòng người, làm cho người ta có một cảm giác lắng đọng trong lòng.
Tắm trời chiều, Tiêu Triệt ngồi một mình trên nương rẫy, nhìn ngọn núi phía xa lòng đầy tâm sự.
“Một mình chạy tới đây suy nghĩ gì vậy?” Sau lưng truyền đến giọng đùa của trung đội trưởng, sau đó ngồi bên cạnh người nào đó.
Tiêu Triệt vẫn không nhúc nhích, chỉ là có chút cảm khái nói: “Quân nhân có phải rất có lỗi với người nhà không?”
“Quân nhân không phụ lòng quốc gia, đúng là rất có lỗi với gia đình.” Trung đội trưởng cũng có cùng cảm xúc.
Trung đội trưởng đột nhiên cảm thấy mình bị kích động rồi. Anh kết hôn đến giờ đã năm năm cũng không có cơ hội khiến cho vợ mình mang thai. Quá choáng váng! Tiểu tử này thế mà chỉ cần bớt chút thời gian đã làm em dâu mang bầu, đặc biệt hơn là tứ bào thai. Ước ao ghen tị đúng không?
Hiện tại người nào biết anh mà không ghen tị với anh, thật muốn nửa đêm nằm mơ thấy bao cát đánh vào cho hả giận.
“Vợ tôi nói không sai, là phải đổi xe, nếu không về sau trở về thật không có chỗ của tôi nữa.”
“Mẹ nó, tôi ăn no không có việc gì làm lại đi an ủi tiểu tử cậu, cái người này hiển nhiên là đã thoát khỏi oán hận, cậu cứ từ từ ngắm mặt trời ngã về tây đi.” Trung đội trưởng phủi mông đứng dậy, sải bước đi thẳng. Anh quyết định đi tìm đại đội trưởng xin phép về nhà cho vợ la hét.
Sau khi trung đội trưởng đi được một lát, Tiêu Triệt cũng nhanh chóng phủi mông nhảy lên, chạy thẳng một mạch về phía kí túc xá.
Gọi điện thoại!
“Đại đội trưởng, tôi gọi điện thoại.”
Đại đội trưởng đang viết tài liệu trên bàn giương mắt nhìn anh một cái nói: “Ơ, không sợ bị em dâu mắng à?”
“Đánh là hôn, mắng là yêu, mắng là đúng.” Tiêu Triệt trêu đùa.
“Tiểu tử cậu.”
“Ha ha.” Tiêu Triệt đã cầm lấy điện thoại bắt đầu quay số, dãy mã số này đã sớm lớn dần lên trong lòng anh.
“Vợ.” Điện thoại vừa thông, Tiêu Triệt không nhịn được ngọt ngào gọi.
Đại đội trưởng đang viết tài liệu lập tức lấy tay gãi da gà.
“Gọi linh tinh cái gì, ta là mẹ con.”
“Phụt.” Đại đội trưởng phì cười.
“Mẹ, sao lại là ngài, vợ con đâu?”
“Điện thoại di động là vật phóng xạ, dĩ nhiên sẽ không để cho con bé mang bên mình, đang ăn trái cây một bên.”
“Để cho cô ấy nhận điện thoại đi ạ.”
“Có vợ quên mẹ.” Mẹ Tiêu dù nói vậy nhưng vẫn mang điện thoại di động đến cho con dâu, “Điện thoại của Tiêu Triệt.”
“Alo.” Diệp Vũ vừa gặm quả táo to vừa lên tiếng chào hỏi.
“Vợ.” Tiêu Triệt lại tiếp tục nhiệt huyết dâng tràn.
“Anh uống thuốc tăng lực nên mới kích động như vậy sao?”
“Vợ ơi em có tốt không, bảo bảo có tốt không?”
“Đều tốt.”
“Vợ ơi, em đang tức giận à? Em không còn để ý đến anh à?”
“Làm nũng với em cũng vô dụng, có chuyện gì thì nói đi, không có việc gì thì đi làm việc đi, đừng cầm điện thoại nhà nước mà không bỏ tiền.”
“Vợ ơi em đang làm tổn thương trái tim mong manh của anh đấy.”
“Đồng chí Tiêu, em cảnh cáo anh, em thật vất vả lắm mới hết ói nghén, anh còn dám


The Soda Pop