pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.

không tệ, nhìn xem trên đường chúng ta đã gặp phải mấy đoàn xe rước dâu rồi.” Diệp Vũ chậc chậc lên tiếng với mấy đoàn xe rước dâu trên đường.
“Bà xã, anh nợ em một hôn lễ.”
“Đừng mang vẻ nghiêm túc như vậy, không nợ tiền nghiêm trọng, nói không dễ nghe nghĩa là, không có hôn lễ cũng không ảnh hưởng đến thị trường, ngộ nhỡ ngày nào đó anh không vui lại đánh em…em…”
“Em đừng nằm mơ giấc mơ này nữa.” Tiêu Triệt quả quyết cắt lời cô.
“Nằm mơ cũng phạm pháp à?”
“Không phạm pháp, nhưng nó đáp trả người.”
“Ai bảo hôm nay anh cũng làm bộ làm tịch như vậy, trong lòng chị rất cân bằng không được à… Bây giờ em là hòn châu tròn ngọc sáng bụng to phề phệ hết cả dáng người, anh lại ngọc thụ lâm phong thu hút ong bướm như vậy là sao? Tương phản lớn như vậy, quả thật đánh vào tâm can.
Tiêu Triệt liếc nhìn gương sau một cái, cười ha ha, “Đừng nói, bà xã không thoải mái trong lòng, trong lòng anh đặc biệt vui mừng.”
“Đúng là BT*” (biến thái)
Trung tá nào đó không chút cử động, ”Điều này chứng tỏ trong lòng em có anh, em đang ghen, anh vui vẻ chết mất.”
“Nhìn anh lúc này trông rất giống tiểu nhân đắc chí.”
“Ừ, ai bảo bình thường em không cho anh cơ hội đắc chí.”
“Thật chưa từng trải nghiệm cuộc đời.”
“Bà xã khiêm tốn rồi, nếu không anh quay đầu về nhà anh nói cho em một chút những trải nghiệm, cũng để anh được mở rộng tầm mắt.” Tiêu Triệt ngữ điệu cảnh cáo, dáng vẻ này của vợ anh thật sự chọc người. Cô không nói không có nghĩa là anh không biết, thông qua đơn vị của cậu Hai cũng có nghe nói không ít tình địch tiềm tàng.
“Lo lái xe của anh đi, không biết ngày lành rất dễ bị tắc đường, ra cửa sớm cũng không chịu.”
“Bà xã, nói chuyện với em như vậy dù sao cũng thật khác người.”
“Đúng rồi, anh đừng nói với mọi người là em đang mang tứ bào thai.”
“Tại sao? Họ không phải đều là bạn bè tốt của em sao?”
“Chính là bạn bè mới không thể nói, nếu không sinh ra họ sẽ cạo đầu em mất.”
“…” bốn người bọn họ lập thành một tiểu đoàn đúng là có thể làm được chuyện như vậy, thật không thể không phòng.
“Bà xã em nằm ngã ra sau nghỉ ngơi một chút, đến nơi anh gọi em.”
“Đừng nói tỉnh ngủ, tối qua anh ngủ yên có thể khiến em mệt mỏi như vậy không?”
“Anh chỉ làm có một lần mà thôi.” Trung tá nào đó uất ức.
“Gì, một lần anh còn chưa hài lòng? Bây giờ là lúc có thể cho anh chơi đùa sao?”
“Anh sai rồi.” Tiêu Triệt nhất quyết nhận sai.
Diệp Vũ ôm gối đặt ở sau, “Em ngủ một lát.”
“Ừ.” Tiêu Triệt điều chỉnh lại máy điều hòa, tắt nhạc, chuyên tâm lái xe.
Chờ đến lúc bọn họ đến, Trung tá nào đó cũng có mặt.
Cô dâu mới trực tiếp nhéo nhéo tay Diệp Vũ, “Hôm nay cậu đến phá đám có phải không?”
“Cuối cùng tớ cũng không thể hủy dung của chàng giải phóng quân nên chỉ có thể dẫn theo.” Diệp Vũ ra vẻ khó khăn.
“Không được, thế này cướp hết ánh sáng của người đàn ông của tớ rồi.” Bạch Tinh Oánh nghiến răng.
“Đồ bình thượng cũng chỉ có vài thứ, cuối cùng tớ không để cho anh ấy mặc áo đơn giản tới dự ngày vui, như thế rất mất thể diện.”
“Cậu là đồ quỷ keo kiệt, bình thường cũng không biết đường mua đồ dự bị cho chàng giải phóng quân sao?”
“Mua nhiều sẽ rất lãng phi có biết không, có tiền cũng không thể dùng làm giấy nháp, rất không khoa học.”
“Bây giờ cậu lập tức nghĩ cách xử lí để người đàn ông của cậu khi ra ngoài không quá nổi bật, nếu không người đàn ông của tớ sẽ bị thương.”
“Phục vụ cô dâu mới thật khó khăn.”
“NGhĩ cách đi.”
Diệp Vũ không thể làm gì khác ngoài lôi kéo Trung tá nào đó vào trong góc thương lượng phương án giải quyết, “Chung quanh đây có bách hóa thương mại, anh đi xem xem rồi mua một bộ khiêm tốn một chút có được không?”
“Chúng ta đi thôi.”
“Anh đi một mình không được à?” Phụ nữ có thai rất lười như vậy, chỉ muốn ngồi một chỗ.
“Không được, mua quần áo là phạm vi trách nhiệm của bà xã.”
“Chưa từng nghe qua.” Tục ngữ còn nói nam chủ ngoài, nữ chủ trong, gặp phải anh là quân hôn cho nên chị trong ngoài đều làm chủ, thế mà cũng không biết điều.
“Nếu không, anh không mua.”
“Chị sẽ thay đổi cho anh hai đến nỗi không muốn gặp người.”
“Chỉ cần em không sợ mất thể diện, tùy tiện thay đổi.”
“Hừ, chị sẽ không khách khí.”
“Thật sự không cần khách khí.”
Hai người thân mật đi vào bách hóa mua quần áo.
Một Trung tá nào đó đi với bà xã đi vào khiến cả nhóm mấy cô bán hàng ước ao ghen tị.
Khi Diệp Vũ sửa soạn cho Trung tá nào đó khiêm tốn hơn, mắt của cô bán hàng cũng biến thành đất phóng về phía cô.
Một người phụ nữ có ý niệm độc chiếm mạnh cỡ nào mới có thể tạo ra một phong cách như vậy, cố tình biến người đàn ông bên cạnh nghe lời như thánh chỉ, nghe cô phân phó, nhẫn nhục vì cô, vô cùng kích thích người xem chàng đẹp trai.
“Sớm biết như vậy không bằng mặc quân trang ra ngoài.” Diệp Vũ hết sức tự giận mình nói.
Tiêu Triệt nói: “Như vậy không được, quân trang không tiện, anh thật vất vả mới có thể quang minh chính đại ôm bà xã mình, nhất định phải mặc đồ thường.”
Diệp Vũ trực tiếp đá cho anh một cái, vừa