Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.

hay lot vào mắt của mấy tiểu thư đang đứng quầy.
“Tôi mua quần áo này.” Diệp Vũ đưa thẻ bạch kim ra.
“Bà xã, đây không phải là thẻ tiền lương của anh.”
“Đây là thẻ của em.”
Trung tá nào đó bày ra vẻ mặt đau đớn, “Bà xã, em không cần phải tiết kiệm tiền giúp anh, anh đưa cho em là để cho em tiêu xài.”
“Biến, em mua quần áo cho anh đương nhiên là phải dùng tiền của em mới có thành ý, tiền của anh phải dùng trên người em mới thể hiện được giá trị.”
“…” vợ anh suy nghĩ quả nhiên rất khác biệt.
“Một năm em không mua cho anh được mấy lần, thế nào em cũng đủ vốn, mua bán này có thể được xúc tiến.”
Trung tá nào đó xuất hiện vạch đen sau đầu !
Thay quần áo cho Thiếu tá nào đó xong, Diệp Vũ yên tâm dẫn người nào đó trở về tham dự hôn lễ.
Nhưng cô dâu mới vẫn rất khó chịu, “Thế nào cũng thấy đều như rất quá nổi bật.”
Diệp Vũ thành khẩn bày tỏ, “Tiểu Bạch, không được, hôm nay cậu đừng gả đi, chọn thêm một lần nữa đi. Cậu trông cậu ước ao ghen tị với hàng hiệu trong nhà tớ thế nào, nhanh chóng tìm lại một lần nữa cậu mới có thể bình an được gả đi.
“Cút.” cô dâu mới nổi giận.
“Tớ mà lăn đi, bao lì xì trong tay tớ cũng sẽ lăn đi, cậu xác định có thể sao?”
“Bao lì xì thì để lại, cậu cứ lăn thẳng.” Bạch Tinh Oánh nắm lấy bao lì xì trong tay cô kín đáo đưa cho Trình Lam.
“Đầu năm nay làm người thật không quá thực tế, thực tế quá sẽ ảnh hưởng đến tình cảm.” Diệp Vũ vừa nói vừa nắm tay Trung tá nào đó, “Ông xã, chúng ta vào trong tìm chỗ ngồi, lát nữa nhất định phải ăn nhiều một chút, nếu không chúng ta sẽ thiệt thòi.”
“Đúng là chưa từng trải đời, đừng nói biết chị.” cô dâu mới giận dữ.
Diệp Vũ mỉm cười thân thiết với chú rể bên cạnh, “Tiểu Bạch nhà bọn tôi tính tình nóng nảy, nhưng vẫn chưa đến mức quá nguy hiểm. Anh có thể yên tâm ở lại tham dự hôn lễ, không cần phải tính đến chuyện đào hôn đâu.”
Chú rể mới cười gật đầu, “Cám ơn lời khuyên, chẳng qua là, tình bạn gợi ý, xúi giục cô dâu lâm trận đổi chú rể là hành động hết sức không có đạo đức.”
“Cái này thật là xin lỗi, theo như nguyện vọng đổi chồng lúc đầu của tiểu Bạch, tôi nghĩ đi nghĩ lại, bụng tôi cũng lớn như vậy mà vẫn còn di chứng muốn đổi chồng, cho nên mới có lương tâm đề nghị. Có lời như vậy, tối nay anh có thể về lén lút khai thông giải quyết.”
“Tôi có thể thảo luận với đồng nghiệp GM* (*hình như là General Motor) niêm phong tài khoản của cô.” chú rể mỉm cười ra vẻ là người dễ tính.
Diệp Vũ trợn mắt, “Không có tính người, bao lì xì của tôi lớn như vậy, anh còn có thể dùng trò chơi niêm phong tài khoản để hồi đáp?”
“Dù sao gần đây cô cũng không chơi được.”
“Vậy cũng không thể tùy tiện niêm phong tài khoản được.”
“Hôm nay là hôn lễ của tôi, tôi là chủ nhà.”
“Thật khí phách, anh Hạo.”
“Khách khí khách khí.”
“Bà xã chúng ta đi vào trong ăn thứ gì đi.” Trung tá nào đó trực tiếp dùng tay ôm bà xã, cô có vẻ rất vui vẻ với chú rể.
Chú rể đưa mắt nhìn vợ chồng bọn họ đi vào, sau đó thành khẩn nói với bà xã mình, “Bà xã, anh không sợ vị khách nào xuất sắc hơn anh, bởi vì dù cho bọn họ có xuất sắc đến chừng nào, em cũng là gả cho anh.”
Cô dâu hôn chụt một cái lên mặt ông xã mình, ”Ông xã, em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em.”
Vương Thiến đứng cạnh chà mạnh tay, “Nổi hết cả da gà rồi, làm phiền cậu chú ý đến hình tượng chút, giờ chưa đến thời gian động phòng đâu.”
Bạch Tinh Oánh đá cho dâu phụ một caí.
"Thật lòng là không thể ghen tị, không phải chỉ cao hơn cậu có hai phân sao, cậu giẫm tớ thì tớ cũng cao hơn.”
Chú rể ôm cô dâu, “Bà xã, bình tĩnh, cô dâu hôm nay phải thật hiền thục.”
“Ông xã, em biết rồi.” cô dâu bình tĩnh lần nữa.
Bạch Tinh Oánh nghĩ thầm: choáng váng. Em có mấy người bạn xấu, có thể không nóng nảy sao?






Tiệc mừng được bố trí ở đại sảnh, vui mừng sôi nổi là cơ sở chính.
Không thấy ba mẹ hai bên, Trung tá nào đó có chút khó hiểu, “Ba mẹ bọn họ sao không tới?”
“Bọn họ tổ chức ở đây một lần, sẽ về nhà hai bên tổ chức hai lần nữa. Hai bên gia đình cũng sẽ không ép buộc, dù sao cũng đã gặp mặt, thành phố XX là nơi cho người trẻ tuổi ép buộc nhau.”
“Như vậy ngược lại không tồi.”
“Chính là quá ép buộc, kết hôn một lần, còn bày ra ba tiệc rượu.” Đây không phải là cực kỳ ép buộc, nếu không mọi người cứ một mực gọi kết hôn là không chịu nổi, cứ ép buộc người bình thường là không chịu nổi.
Diệp Vũ giơ ba ngón tay lên, “Ba, hoành tráng không?”
Tiêu Triệt gật đầu, “Hoành tráng/” Anh còn chưa nói ra, anh mà nói ra thì số lượng cha nuôi cũng sẽ tương đối hoành tráng.
Diệp Vũ đỡ cánh tay anh, ngồi vào ghế, gật đầu mỉm cười với mấy người đã ngồi vào bàn.
Tiêu Triệt lấy một hộp sữa chua từ trong túi cô ra, “Uống một ít trước.”
Diệp Vũ nhìn vào trong túi xách, vừa lẩm bẩm, ”Em nhớ là còn có mấy miếng bánh bao đấy.”
“Lát nữa em không có ý định ăn gì sao?”
“Bây giờ sức ăn của em rất lớn, huống chi bao lì của em lớn như vậy, tại sao còn phải tiết kiệm cho tiểu Bạch cơ chứ.”