XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

>“Em để bao nhiêu?” Trung tá cười đùa, hỏi.
Diệp Vũ ha ha cười xấu xa, “Em đổi hết thành tiền lẻ, độ dày rất khả quan.”
Tiêu Triệt trợn mắt, “Không phải thật chứ?” Như vậy cô dâu còn không nhảy về phía trước sao?
Diệp Vũ đi tới nói nhỏ vào tai anh, bí mật nói: “Giả.”
Anh biết.
Chỉ là Tiêu Triệt phát hiện lúc vợ anh ỉu xìu cũng mê người như vậy, sau cặp kinh kia là đôi mắt sáng xinh đẹp còn chói mắt hơn cả trân châu.
“Diệp Vũ, đây là ông xã cậu sao?”
Diệp Vũ nhìn bạn học mình, cười gật đầu, “Ừ, chồng tớ.”
“Kết hôn lúc nào, sao không thấy gửi thiệp?”
“Bọn tớ không tổ chức hôn lễ, chỉ nhận giấy, dân thường nhỏ bé vẫn nên đơn giản một chút mới dễ sống.”
“Cậu cũng quá khiêm tốn rồi, thế nào cũng phải tổ chức hôn lễ, cậu chờ mọi người tới lên án cậu đi.”
“Các cậu thật không biết ơn, tớ đây là đang giúp các cậu tiết kiệm một khoản tiền mừng.”
“Thôi đi, người đàn ông của cậu ưu tú như vậy, bạn bè đồng nghiệp nhất định cũng xuất sắc như vậy. Người này căn abnr là muốn cắt xén cơ hội tìm người yêu của những nữ thanh niên độc thân. Thật không đúng rồi.”
“Chính là quá ưu tú mới sợ các cậu gặp, cậu xem bây giờ cậu ghen tị thế nào.”
“Cậu đúng là nhiều chuyện.”
“Đây là điểm đặc biệt của tớ, không thể thay đổi.”
“Lúc nãy ở bên ngoài Phùng Đức Chiêu hỏi thăm tiểu Bạch về cậu.” bạn học có ý tốt nhắc nhở.
Diệp Vũ nhất thời trợn tròn hai mắt, choáng váng, cái người qua đường kia, hắn cầm tinh con chó dính lấy người ta sao?
“Hắn đã vào, tới rồi.” bạn học truyền thanh trực tiếp tại hiện trường.
Tiêu Triệt nheo mắt nhìn người đàn ông đang đi tới. Người này dường như cũng thuộc về thành phần tri thức tinh anh thế hệ mới, nhưng tên này trắng trợn nhìn bà xã mình như vậy thật đáng ghét.
“Diệp Vũ, tớ còn tưởng cậu không tới. Cậu và tiểu Bạch quan hệ tốt như vậy, sao không làm dâu phụ?” Phùng Đức Chiêu vừa đến đã hỏi.
Diệp Vũ nhìn cái váy ngắn trên người mình, hiểu ra mấu chốt vấn đề ở đâu. Cô ngồi như vậy, chiếc váy đã che đi cái bụng bầu của cô, “Bây giờ tôi rất khó làm dâu phụ.” Cô đỡ eo đứng dậy phô bày chứng cớ.
“Diệp Vũ, cậu…cậu bị người nào lừa?”
Diệp Vũ nháy mắt, nhìn cô dễ bị lừa như vậy sao?
“Cậu đừng lo lắng, tớ nguyện ý làm ba đứa bé.”
“Phụt.” Diệp Vũ thật sự nhịn không được phun một ngụm sữa chua vừa hút vào miệng. Cô thật sự đã đánh giá thấp sức chiến đấu của bạn học này rồi.
“Thật xin lỗi, tôi rất để ý con trai tôi nhận người khác làm ba.” Trung tá nào đó tức giận có biết không. Anh ngồi một bên nổi bật như vậy còn có người đàn ông khác dám trắng trợn đến giành vợ anh. Nếu lúc này anh không có ở đây, tình hình sẽ biến chuyển thế nào, thật sự không dám tưởng tượng.
Phùng Đức Chiêu kinh hãi, ngón tay run run chỉ vào Tiêu Triệt chói mắt như minh tinh màn ảnh, hỏi Diệp Vũ đang bị sặc sữa chua, “Hắn là bạn trai cậu sao?”
Tiêu Triệt nhíu mày, “Tôi không thể là chồng cô ấy à?”
“Cậu kết hôn khi nào, tiểu Bạch nói cậu vẫn chưa có bạn trai.” người nào đó vẫn không thể tin cao giọng nói.
Tiêu Triệt liếc nhìn bà xã, bạn bè cô thật sự khiến người ta không biết nói gì cho phải, xem chừng là không vừa mắt với người đàn ông này mới có thể liên kết chỉnh anh ta.
“Không có bạn trai không có nghĩa là không có chồng.” Diệp Vũ nói như là chuyện đương nhiên.
Phùng Đức Chiêu tức giận mà không thể nói được gì, nghẹn đỏ mặt, cuối cùng hất tay áo ngồi vào một bàn cách đó khá xa.
Diệp Vũ hiếm khi tự nhận sai, hỏi đồng chí Trung tá, “Có phải chúng ta quá đáng lắm không?” tên đầu heo này cũng là một người đàn ông ngây thơ đấy.
“Không, đàn ông chịu đả kích mới có lợi, nếu không còn tưởng khắp thiên hạ phụ nữ đều chờ hắn yêu.” Trung tá hả giận thô lỗ nói.
Diệp Vũ đấm đấm bả vai anh, mắng: “Đừng ra vẻ đạo mạo, tức giận à?”
“Dám mơ tưởng đến nhân vật tư nhân của của quân nhân, giết không tha.” lời nói đằng đằng sát khí.
“Bây giờ hắn đã không có lực chiến đầu rồi, anh kiềm chế một chút, đừng để ảnh hưởng đến đứa bé.”
Trung tá nào đó kiềm chế sát khí, đưa tay sờ sờ bụng của cô, nói: “Bảo bảo ngoan, ba đang bảo vệ lãnh thổ của mình, sau này các con lớn lên cũng phải làm như vậy.”
“Nghiêm túc một chút.”
“Anh rất nghiêm túc.”
“Không nhận ra.”
Tiêu Triệt vừa muốn nói, lập tức thấy một người phía sau liền hơi nhếch môi. Người kia ở bên kia nhìn sang, nhất quyết đi tới bên này, điều này khiến cho sắc mặt anh càng thêm lạnh nhạt.
Hôm nay may mắn là anh đã tới, nếu không đến, vợ anh ôm đám nhóc đều không thể ngăn trở nổi có đàn ông nạy góc tường.
“Diệp Vũ, chuyện ngày hôm qua thật sự xin lỗi.” Tưởng Suất Văn nói lời xin lỗi với lời thành kính, chỉ là trong ánh mắt ngập đầy sự chán nản và mất mát.
“Em không sao, anh đã xử lý tốt chuyện giữa anh và đàn chị chưa?” Cô chính là muốn vết thương bị xát muối hướng về người khác. Choáng váng, để cho hắn giả vờ tình nghĩa, để cho hắn dây dưa không ngừng, quả thật người đàn ông này khiến người ta không chịu nổi.
Tưởng Suất Văn nét mặt ảm đạm, “Chuyện không như em nghĩ đâu, từ sớm anh với