pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.

ặt khiếp sợ nhìn chị Diệp trong sáng lương thiện nào đó, bà chị này quả nhiên là một người hung tàn có đẳng cấp.
Diệp Vũ ưu ái vỗ vỗ vai nhị đại nào đó, ý vị sâu xa nói: “Tìm người đi tìm những kẻ đó nhặt xà phòng đi. Cái này thì đều có, em trai.”
Nhị đại nào đó về nhà sau khi được dạy dỗ.
Một nhị đại chính nghĩa trong sáng đã bị Diệp Vũ thành công làm lễ rửa tội, từ đó đi theo con đường phúc hắc không còn đường về.
Đối đãi cặn bã một chút, lấy bạo chế bạo tuyệt đối là chuyện tất yếu. Nếu không dạy dỗ thì không đủ để bọn họ khắc cốt ghi tâm.
Đương nhiên, cái này đã được tiến hành kín đáo dưới biểu tượng bầu trời hòa bình. Chúng ta phải duy trì tính công bằng, nghiêm túc của luật pháp, đây là nghĩa vụ và quyền lợi của mỗi công dân.
Bạo cúc cái gì, đứa bé quan không cần phải hiểu!
Chuyện này chưa kết thúc, trong đại viện là chuyện không lớn không nhỏ.
Tiểu bạch hoa Lý gia rốt cuộc bị bà nội nuông chiều gây ra phiền toái.
Trước đây không lâu nhị đại đã nói những thứ cặn bã như vậy với tiểu bạch hoa bản chất giống nhau, khác nhau chỉ là người nào ra trận, cố nhân tiểu bạch hoa – chỉ vì nữ sinh kia trong lúc vô tình đắc tội. Thế giới này quả nhiên là không đáng tin.
Trước kia Diệp Vũ từng liếc hoa còn cảm thấy đứa nhỏ này dựa hết vào bối cảnh gia đình nên mới có bản lĩnh, nhưng nhìn lại cô ta, quả thật là hoàn toàn thay đổi, thế nào lại tự biến mình thành tờ giấy trung tâm.
Cô ta chính là kẻ trực tiếp đánh nữ sinh kia còn tốt hơn trực tiếp phá hủy cuộc sống của cô gái đó, rốt cuộc trong lòng tiểu bạch hoa tăm tối cỡ nào? Gia đình cô ta rõ ràng tràn đầy yêu thương và chính nghĩa, sao trái tim cô ta lại trở nên xấu xa như vậy?
Ah, không đúng, chủ ý lúc trước cô đưa ra cho nhị đại nào đó dường như cũng không quang minh, nhưng xuất phát của cô là tốt, mặc dù thủ đoạn có chút bạo lực, bản chất vẫn rất khác biệt.
Cùng là trường quân đội, nhưng trường quân đội và trường quân đội cũng khác nhau.
Hai quân nhân xuất phát từ hai trường quân đội khác nhau, bối cảnh cũng phân cấp bậc, mà bối cảnh tiểu bạch hoa Lý gia so với đối phương có hùng hậu hơn. Kết quả có thể nghĩ ra, dù có truy cứu cũng không truy cứu đến người tiểu bạch hoa, mặc dù cô ta khó tránh khỏi khiển trách đạo đức.
Chẳng qua, Diệp Vũ có thể lý giải về tiểu bạch hoa, hoàn toàn không thể khiển trách đối với đạo đức của cô nàng, phải có ngoại lực (lực tác động từ bên ngoài) tiến hành chủ nghĩa nhân đạo đối với cô ta.
Diệp Vũ đã sớm biết tính cách cô ghét kẻ ác như thế đều không thích hợp hóa thân thành người làm luật thi hành chính nghĩa – cảnh sát, cho nên cô mới sống chết cũng không chịu trở thành một thành viên cảnh sát nhân dân.
Thân là người chấp hành pháp luật, đạo đức và chức trách không cho phép cô phát huy tinh thần trọng nghĩa tự do, điều này khiến cho cô rất rối rắm. Vì không để cho mình rối rắm, cô lựa chọn để cho lão đầu và Thái hậu nhà mình rối rắm.
Lúc Diệp Vũ đi bộ đến bãi tập, em trai nhị đại đang ngồi cô độc ở trên xà kép nhìn trời chiều tưởng niệm sự cô độc.
“Em trai, em không có việc gì ngồi đây giả u buồn cái gì vậy?”
“Thực không thể ưa.”
“Không có năng lực cậu chỉ có thể đơn độc.” Diệp Vũ nói rất thực tế và tàn khốc.
“Chị, sao chị dám đá cô ấy?”
“Bởi vì chị làm xong sẽ chuẩn bị theo cô ta đến tòa án. Người ta chỉ cần chuẩn bị phụ trách cho những hành động của mình, có thể khuếch trương can đảm làm bất cứ chuyện gì, điều kiện tiền đề là cậu phải suy nghĩ kĩ đến hậu quả bất kỳ.”
“Chị, nếu như chị có năng lực chị sẽ làm thế nào?”
Diệp Vũ nhìn cậu lắc đầu, thở dài nói: “Em trai, chị thật ra là một người lương thiện biết kính già yêu trẻ, đừng nghĩ chị là người phá hỏng hình tượng xã hội có được không?”
“Em nào có?”
“Cậu chưa?” Diệp Vũ nhíu mày, “Vậy tại sao trước đây anh họ nào đó còn lên mặt cổ quái nói với chị ‘đừng làm hư em trai tôi’. Em trai, là chị làm hư em sao?”
“Không phải.” nhị đại nào đó nói như đinh đóng cột, sau đó đổi lời, lập tức hết sức nịnh nọt, “Chị nói thẳng để em không phiền lòng là có lòng tốt, em thực lòng cực kỳ buồn bã. Chị đều không biết bên ngoài người ta nói nhị đại hồng tam đại chúng ta thế nào ương ngạnh khốn kiếp…”
Chuyện con sâu làm rầu nồi canh chính là như vậy, một người ở tầng lớp, có người phạm sai lầm, mọi người đều rất dễ dàng đổ lỗi cho toàn bộ người ở tầng lớp đó.
Đó chính là giận cá chém thớt!
Là yêu ghét thường tình của dân chúng bình thường.
“Em trai, em có xem đam mỹ không?”
“Không xem.” Nhị đại nào đó quả quyết phủ nhận.
“Biết bách hợp* không?” (*như đam mỹ, nhưng gái với gái)
“Nghe nói qua.”
“Cũng có lí lẽ chứng cớ, em trai.” Diệp Vũ xúc động thật lâu, suy nghĩ trẻ con của cậu có nên cứng nhắc như vậy không, cậu xem tiểu bạch hoa nhà người ta linh hoạt thế nào.
Nhị đại nào đó tâm trạng cũng sáng hẳn, kích động đến mức suýt ngã khỏi xà kép.
Diệp Vũ kịp thời đỡ cậu, trong lòng vẫn còn sợ hãi, “Cậu đừng kích động, nhanh lăn xuống đây cho chị, mọi chuyện phải làm đến nơi đến chốn.”
“chị,