Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

công kiểm pháp và hải lục không à ?”
“Đây không phải là vấn đề em muốn nghĩ tới, mà là vấn đề nhất định bọn nhóc sẽ gặp phải, có một giai đoạn chuẩn bị, giai đoạn tiếp thu sẽ tương đối dễ dàng.”
Trung tá hết sức đồng ý, vấn đề bà xã lo lắng rất thực tế.
“Nhưng, ba anh bên kia…”
Diệp Vũ lớn tiếng than thở, “Anh biết là em rất ghét kinh tế các loại mà. Anh đừng buộc em nổi giận, em tuyệt đối sẽ không để cho mấy loại kinh tế đó độc hại mình.”
“Bà xã, em cực khổ rồi.” Hai người ở bên kia cũng không dễ đối phó, anh vẫn cảm thấy bà xã thật thần kì, thế nhưng rất hòa hợp với ba anh.
“Nhanh đi lấy điều lệ đi, em sẽ chuẩn bị nước nóng cho anh.”
“Tự anh có thể làm được.”
“Không cần, chuyện này em vẫn có thể làm được.”
Trung tá nào đó thật sự nghe lời bà xã nghiêm túc đi tìm điều lệ.
Vì không quấy rầy đồng chí trung tá làm nhiệm vụ ghi âm không thể đổi, Diệp Vũ phụ trách nấu cơm tối.
Lúc ăn cơm do bà xã nấu, trung tá nào đó rất hạnh phúc, “Vẫn là bà xã nấu cơm có hương vị riêng của gia đình.”
“Nấu cơm ở nhà, cả nhà đều bốc mùi.” Diệp Vũ rất biết cách phá hỏng bầu không khí.
“Không phải,” Tiêu Triệt rất nghiêm túc, “Có lòng mới nấu được hương vị gia đình như vậy.”
“Được rồi, không tranh cãi với anh nữa, thủ trưởng nói đều rất đúng, được thôi.”
“Lời của phu nhân thủ trưởng mới đều đúng, với bọn anh em chính là thủ trưởng.” cuối cùng đồng chí trung tá rất không có nguyên tắc nịnh bợ.
“Ăn cơm cũng không ngăn được miệng lưỡi của anh, nhanh ăn cơm đi, ăn xong rồi ghi âm tiếp.”
“Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
“Em rất coi trọng anh, đồng chí ạ.” Diệp Vũ cười hì hì.
Sau khi ăn xong, Tiêu Triệt dành phần rửa bát dọn dẹp, sau đó ôm vợ về giường ghi âm điều lệ.
Bây giờ Diệp Vũ dính phải giường liền muốn ngủ, lúc Tiêu Triệt cố gắng ghi âm điều lệ, cô không chờ được hẹn gặp Chu công đánh cờ. (ngủ ý)
Trước khi đi ngủ Tiêu Triệt rót mấy chén nước. Nhiệm vụ ngày mai của anh cũng không ít, trước khi đi ngủ phải hoàn thành nhiệm vụ bà xã đã giao, chuyện này liên quan đến cuộc sống trong tương lai của mấy bảo bối nhà anh.
Ngày hôm sau, sáng sớm Tiêu Triệt đã thức dậy, trước tiên dọn dẹp nhà, làm điểm tâm xong (bữa sáng), tiếp theo sau đó ghi băng dưỡng thai.
Đợi đến lúc xong xuôi mới đi gọi bà xã rời giường ăn cơm.
“Mấy giờ rồi?” Diệp Vũ vừa tỉnh lại, mơ mơ màng màng, giọng nói dịu dàng còn có chút làm nũng khiến cho đồng chí trung tá ngứa ngáy.
“Hơn tám giờ, ăn xong điểm tâm anh đi dạo siêu thị với em.”
“A.” Diệp Vũ đầu óc có chút mơ hồ, mặc cho anh bế cô từ trên giường xuống, vào phòng vệ sinh rửa mặt mới hoàn toàn tỉnh táo lại, liếc nhìn người nào đó ở cạnh cửa, không nhịn được trừng mắt nhìn qua, “Không có chuyện gì nhìn em chằm chằm làm gì?”
“Vợ anh xinh đẹp.”
“Phi.”
“Thật sự rất xinh đẹp.” Lúc vợ anh không đeo cặp mắt kính đen to bự thường xinh đẹp hơn rất nhiều, cặp mắt kinh thô kệch che đôi mắt sáng được tháo ra, cả người cô cũng trở nên rất rực rỡ.
Giờ phút này, Tiêu Triệt đột nhiên hiểu, vợ anh thích cặp kính dày cồng kềnh là có nguyên nhân. Cô giảm bớt phần chói mắt thuộc về mình, mặc thêm áo khoác điềm đạm nho nhã sẽ làm cho vẻ đẹp của cô giảm đi bảy phần, bên trong khiêm nhường.
Diệp Vũ rửa mặt xong, ra ngoài ăn cơm, lúc đi ngang cửa không nhịn được đạp cho anh một cái, “Ra vẻ thông minh cái gì, đi ăn thôi.”
“Yes Sir.”
Cơm nước xong, Tiêu Triệt thu dọn một chút, sau đó thay quần áo.
Diệp Vũ kinh ngạc, “Lại mặc quân trang à?”
“Phải đóng dấu đảm bảo em là quân tẩu, nói cho những người khác biết đừng hòng phá hỏng quân hôn.”
“Cắt.”
Thực sự Tiêu Triệt mặc thường phục đi dạo với bà xã đã rất chói mắt, một trung tá đẹp trai, trẻ tuổi uy nghiêm mặc quân phục như vậy thật sự rất kiêu căng.
Đồng chí trung tá tay xách túi lớn túi nhỏ, Diệp Vũ đỡ eo chậm rãi theo sau.
“Anh mua nhiều như vậy làm gì, một lần anh về đơn vị chỉ sợ sẽ phải về đại viện với ông ngoại.” Việc trở thành quốc bảo thật lòng không tốt chút nào.
“Thế thì đưa đến đại viện ăn.” Trung tá nào đó dứt khoát.
“Vậy anh trực tiếp để trong xe cũng được.”
“Trong nhà vẫn còn một ít, những thứ khác đều đặt trong xe cho em, đến lúc đó em không cần tốn sức.”
“Được.” chỉ cần không để cho cô phải lao động thì thế nào cũng được.
Về đến nhà, Diệp Vũ cố gắng với đồ ăn vặt, Tiêu Triệt tiếp tục cố gắng với ghi âm điều lệ.
Thời gian kế tiếp đều trôi qua như vậy, dĩ nhiên bên tay đồng chí trung tá lúc nào cũng dự sẵn bình nước ấm.
Đợi đến lúc anh rời nhà về đơn vị, giọng nói khàn khàn. Tuyệt đối là vợ anh cố ý, ấy thế mà cô để anh đọc hết điều lệ hình pháp một lần, còn cả hiến pháp cũng đọc một lần.
Vừa về đơn vị, một tá người tiếp đón với đại đội trưởng, đại đội trưởng kinh ngạc, “Giọng nói bị làm sao vậy?”
Trung tá nào đó vừa lau mặt, vừa vô cùng khổ sở nói: “Đừng nhắc đến nữa, vợ tôi bảo tôi đảm nhiệm điều lệ nguyên một ngày, quân nhân, cảnh sát, ngay cả hình pháp tôi cũng đọc một lần.”
“Vợ anh giáo dục anh những hai lần đấy?” đại đội trưởng