Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342195
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.
iọng nói.
Hắn lại chơi trò gì đây?
Ta hồ nghi mở tấu sớ, vừa thấy, giật mình luôn.
"Tô ngự sử..." Ta mặt mày rối rắm đưa tấu sớ cho chàng, "Khanh xem xem..."
Tô Quân sửng sốt, tiến lên từng bước nhận lấy tấu sớ, đọc nhanh như gió lướt, đồng tử co rụt lại, lập tức chậm rãi nhếch lên một nụ cười yếu ớt.
"Bùi tướng..." Tô Quân khép lại tấu sớ, nhắm mắt mỉm cười, mười ngón tay thon dài trắng nõn nắm chặt tờ sớ, ngón tay dùng sức mà trắng bệch, "Bùi tướng ...lấy lui để tiến sao..."
Ta không nói gì nhìn chàng.
Tấu sớ của Bùi Tranh kia, viết cực kỳ động lòng, tên là "Tội kỷ trạng" (tội trạng của bản thân), đem "Thất tông tội" mà Tô Quân viết khuếch đại thành "ta ngày ngày kiểm điểm bản thân, sai sai sai sai sai", lời văn thành khẩn, khiến người ta rơi lệ, ta cố nhịn cảm giác khó chịu trong dạ dày mà miễn cưỡng xem hết, cuối cùng mới sửng sốt.
"Vi thần là thần tử mà không thể hầu vua, hưởng lộc vua nhưng không vì vua mà mưu tính, làm quan nhất phẩm nhưng không gương mẫu, bệ hạ nhân từ, chưa từng giáng tôi, vi thần lại không có mặt mũi, không đủ đức độ mà kham trọng trách này, chỉ biết từ quan để tạ ơn vua."
Ta thở dài một tiếng: "Hắn.... Đây là đang ép quả nhân đi cầu xin hắn ở lại sao?"
Tâm nhuyễn (Mềm lòng)
Tên Bùi Tranh này có một ưu điểm mà ta rất bội phục, đó là vô liêm sỉ vô địch thiên hạ. Một kẻ tự kỷ tâm cao khí ngạo, mắt cao hơn đỉnh, mà viết tội trạng cho mình đến là bi ai não nề, lời lẽ thống thiết ...
Nhưng mà.....
Khốn kiếp!
Biết rõ hiện tại quả nhân không rời khỏi hắn được, hắn làm như thế là muốn thế nào! Ta mới chỉ là tạm thời miễn cho hắn phải lâm triều, công văn công sự vẫn là cho người mang đến phủ Thừa tướng, hắn muốn nghỉ ngơi cũng không dễ dàng như vậy.
Nhưng rất nhanh sau, phủ Thừa tướng lại tặng đến một lô nữa.
"Qủa nhân vẫn nghĩ là Đại Trần mưa thuận gió hòa, chuyện gì cũng không có..." Ta ưu thương vuốt ve ngọc tỷ, lại nhìn thoáng qua núi công văn: "Ai biết .... Aizz...."
Tiểu Lộ Tử thương hại liếc ta một cái, "Bệ hạ, vậy làm sao bây giờ .... Thức trắng đêm luôn sao?"
Ta khẽ cắn môi, liều mạng!
Bùi Tranh, quả nhân cũng không phải là không thể rời xa ngươi!
Ta dở bản tấu ngay trên mặt ra xem thử.
-- Giữa nơi tiếp giáp hai quận, có vài toán du khấu (cướp, thổ phỉ) quấy nhiễu dân chúng, nên phái binh đi dẹp hay là chiêu an? Phái binh dẹp loạn thì phải điều binh quận nào đi? Nếu điều thì phái ai làm tướng? Lương thảo không đủ bao giờ mới có thể phát? Nếu là chiêu an thì nên phái ai đi ?
Ôi chao ... Việc này còn cần điều tra thêm, rồi hãy bàn.
-- Lương quốc đổi thái tử, cống vật không bằng năm trước, năm nay hình như có biến động dị thường, Cổ tướng quân xin điều ba vạn nhân mã Bắc quân tăng cường trấn thủ Cư Dung quan.
Việc này .... Sự thể quan trọng, sau bàn tiếp.
-- Thái thú quận Tây Viên tố cáo thái thú quận Đông Trạch vượt giới (biên giới) đóng quân, quấy nhiễu cuộc sống của nhân dân, thái thú quận Động Trạch tỏ vẻ chưa từng vượt giới, đề nghị khám định biên giới hai quận một lần nữa. Thái thú quận Tây Viên truy đuổi tới cùng không tha, hình như có nội tình.
Uhm ... Ta cũng biết là hẳn có nội tình, tra xét xong rồi bàn lại.
Cứ như thế dở xem 10 phong, bàn lại đặt bên trái, có quyết sách đặt bên phải, một lúc lâu sau, ta thấy bên phải vẫn trống không, dạ dày lẩm nhẩm đau.
Bàn lại .... Vậy ngày mai lên triều rồi nói sau.
Lúc lâm triều, đầu tiên sẽ hỏi : « Du khấu nhũng nhiễu dân chúng nên dẹp loạn hay là chiêu an ?, rồi lại hỏi « Có nên điều binh tăng thủ Cư Dung quan hay không ? », sau đó hỏi ....
Hỏi ai đây ?
Tô Quân ư ?
Aizz.... Thật ra những việc qua tay Bùi Tranh, ngay cả Tô Quân cũng nắm không rõ lắm. Huống chi việc điều binh động đến binh quyền, binh quyền một phần không nhỏ nằm trong tay Bùi Tranh.
Đúng vậy, hắn mới giao tướng quyền, còn chưa giao binh quyền đâu !
« Tiểu Lộ Tử... » Ta khó khăn mà mở miệng : « Ngươi nói xem, quả nhân có nên đi phủ Thừa tướng, bảo hắn giao binh quyền ra không? »
« Để người ta truyền tin đi không phải được rồi sao. » Tiểu Lộ Tử thuận miệng đáp.
« A ... » Ta khó xử nói, « Nhưng sự việc quan trọng, không phải nên tự mình đi mới tốt sao ?
Tiểu Lộ Tử trừng mắt nhìn, biết ý nói : « Bệ hạ, nếu là việc quan trọng, vẫn nên tự mình đi mới tốt. »
Ta vui mừng gật đầu, lại khó xử lắc đầu : « Nhưng trong một tháng này, quả nhân không nên gặp mặt hắn, nếu không, không hợp lễ tiết. »
Tiểu Lộ Tử lại nói : « Bệ hạ yên tâm, Tiểu Lộ Tử sẽ không nói ra ngoài. Đến lúc đó, nói chuyện cách bình phong là được rồi. »
Ta sung sướng nói : « Đúng vậy đúng vậy. »
Ta nhấc vạt áo hướng phía ngoài cửa mà đi, còn nói : « Đem hết cả công văn tấu chương, ngọc tỷ theo ! »
Aizz....
Làm hoàng đế thật khó, có tiểu công công lương thiện hiểu ý hầu hạ, tùy thời biết cách tìm bậc thang cho ngươi xuống.
Qủa nhân đường đường là vua một nước, gặp thần tử lại phải lén lút.... Sớm biết gậy ông đậ