Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.
n thấy không ít người đang bận rộn, nhìn thấy ta đều dừng lại hành lễ.
Ta liếc thứ trên lưng bọn họ, rồi hỏi: "Các khanh đây là đang làm gì?"
Một người khom người đáp : « Bẩm bệ hạ, ngoài cung hôm nay vừa đưa tới một lượng lớn pháo hoa, Bùi học sĩ nói đặt ở đằng sau công sở quá nguy hiểm, cho nên lệnh cho chúng thần mang đi nơi khác.
Pháo hoa .... nhớ ra là dùng cho hôn lễ một tháng sau.
Ta phất phất tay, cho bọn họ lui ra, quay đầu nói với mợ: "Hạ Lan đang ở chỗ này."
Mợ đi bên trái ta, cười hỏi : « Bùi học sĩ, là Bùi Sanh ư ?Thiếp thân nhớ rõ Bùi Sanh và bệ hạ bằng tuổi, năm đó ở đế đô cũng có gặp nàng vài lần, thực là một cô nương lanh lợi, lại không biết có việc gì, mà đến giờ vẫn là khuê nữ?"
Chẳng lẽ nàng cũng giống quả nhân, có một cái tên không dám gọi thành tiếng sao ?
Đầu năm nay, thật nhiều tơ hồng nối sai a....
Ta cúi đầu thở dài, dẫn mợ vào tiểu viện của Hạ Lan, sớm có cung nhân đi thông báo để hắn tới nghênh giá, nhưng sắc mặt Hạ Lan tái nhợt, dáng lung lay như sắp đổ, dường như có bệnh trong người, ta miễn cho hắn khỏi quỳ lễ.
Mợ tính tình thẳng thắn, tuy là cố khắc chế, lại vẫn khó nén kích động, giọng khẽ run: "Hoài Tư, ngươi còn nhận ra ta không?"
Hai mắt Hạ Lan khẽ nhíu, nghi hoặc chăm chú nhìn khuôn mặt mợ hồi lâu, rốt cuộc dường như đã nhớ ra, hốc mắt ươn ướt, không dám tin nhìn mợ: "Như Ý ... tỷ tỷ ? »
Mợ ha ha cười: "Coi như tiểu tử ngươi có lương tâm, không quên luôn tỷ!" Nói xong lại nghẹn ngào, "Ngươi làm sao vẫn là bộ dạng ốm yếu thế này...."
Hốc mắt Hạ Lan đỏ lên, vì e dè ta còn ở trong này, không dám tiến lên, giả bộ trấn định mỉm cười, nói: "Hai ngày nay không biết sao thân thể mệt mỏi, hôm nay tinh thần đã coi như tốt lắm."
Lòng ta nghĩ, có thể là bởi lúc trước bị nhốt trong nhà lao không được thấy ánh mặt trời.
Mợ nâng tay lau nước mắt, muốn nói gì đó với hắn, lại nhớ ta đang ở đây, quay đầu nói với ta: "Bệ hạ thứ tội, thiếp thân và Hạ Lan nhiều năm không gặp, đã thất thố trước mặt người."
Ta mỉm cười, khoát tay nói : « Không sao, không sao. Các ngươi cứ từ từ nói chuyện, quả nhân có việc tới ti nữ quan, không quấy rầy các ngươi ôn chuyện nữa."
Qủa nhân thật sự là người lương thiện, biết ý mà ...
Ra đến cửa, ta lại nghĩ tới lời Bùi Tranh đã nói, Hạ Lan biết một ít bí mật mà ngay cả hắn cũng không biết nó quan trọng thế nào, nếu Bùi Tranh không lừa ta, vậy Hạ Lan rốt cuộc đã biết cái gì ? Nếu chính Hạ Lan cũng không biết tầm quan trọng của nó, có thể hắn chưa nói cho Tô Quân chăng ?
Aizz, Bùi Tranh kia lại làm sao mà biết ?
Chẳng hiểu gì cả, chẳng hiểu gì cả a....
Ta lắc lắc đầu bước vào ti nữ quan, một đoàn người lũ lượt qùy xuống, ta phất tay cho các nàng lui, lại dẫn Bùi Sanh đến gian phòng nhỏ bên cạnh nói chuyện.
"Sanh Nhi, có chuyện ta vẫn chưa hỏi khanh..." Ta dừng một chút, do dự một chút, cảm thấy việc này chung quy vẫn nên mở miệng, nên vẫn nói tiếp : « Ta chỉ biết khanh và Bùi Tranh thất lạc cha mẹ từ khi còn bé, cha mẹ vốn là nhạc sư, cụ thể như thế nào cũng không thật rõ. Tháng sau là đại hôn của ta và Bùi Tranh rồi.... Theo lý mà nói, tại bài vị của song thân, ít nhất cũng phải có tên, nhưng Bùi Tranh vẫn không nói đến..."
Bùi Sanh chớp mắt, hai tròng mắt giống y Bùi Tranh hiện lên ý cười. "Bùi Sanh thay mặt ca ca tạ bệ hạ."
Mặt ta nóng lên, nói quanh co : "Tạ, cảm tạ cái gì?"
« Tạ bệ hạ quan tâm ca ca. » Bùi Sanh cười yếu ớt.
« Đây không phải quan tâm, là theo lệ mà hỏi thôi.... » Ta vô lực biện bạch, « Khanh đừng nói cho hắn ... » Ta vì được tin lão hỗn đản kia 7 ngày sau sẽ đến đế đô, bởi vậy mới "thuận tiện" nhớ tới cha mẹ Bùi Tranh.
Bùi Sanh khẽ thở dài nói : « Khi thất lạc cha mẹ, ca ca 10 tuổi, thần mới 2 tuổi, rất nhiều việc cũng không nhớ rõ. Ca ca nói ba mẹ đều đã lâm nạn, chuyện còn lại đều không có nói nhiều với thần, cũng không để thần hỏi nhiều. Bệ hạ tự mình hỏi, ca nhất định sẽ bằng lòng nói ra."
Ta sửng sốt một chút, không nghĩ là Bùi Tranh ngay cả muội muội mình cũng không cho biết, là sợ nàng biết rồi đau lòng sao?
« Chính khanh cũng không tự điều tra sao ? » Ta hỏi.
Bùi Sanh mỉm cười nói: "Nếu ca ca không nói cho thần biết, thần vì cái gì phải hỏi. Ca giấu diếm đều có lý do của ca, thần tin tưởng ca ca bất luận làm cái gì, đều là vì tốt cho vi thần."
Nghe được lời này, lòng ta một trận chua xót, giống như có chút ghen tuông vi diệu – ta tự nghĩ không được tự tin như nàng như vậy, cũng không tin tưởng Bùi Tranh như nàng. Tuy nói nay ta đối với Bùi Tranh mơ hồ có vài phần hảo cảm, nhưng vẫn giữ lại vài phần hoài nghi như cũ, với hắn như thế, với Tô Quân cũng vậy.
Bùi Sanh đột nhiên tiến lên từng bước, đến trước mặt ta, cười tủm tỉm nói : « Kỳ thât, thần cũng rất ngạc nhiên .... Hoàng tẩu tẩu, người đi hỏi ca ca đi, hỏi được đáp án, nói lại cho muội biết!"
Ta vội co rụt lại, mặt đỏ tai hồng quẫn bách, nói lắp bắp: "Đừng, đừng gọi tẩu, tẩu tẩu loạn lên nữa!"
Bùi Sanh nhíu mày, chắp ta