Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2228 lượt.
rọng nhất, trên triều đình, ta đối chọi gay gắt với Bùi Tranh. Hắn vốn cũng không xem là người tốt, một thân vừa là công vừa là tội, nhưng đã được tẩy rửa sạch sẽ, cũng không để người ta nắm được nhược điểm. Hắn luôn tự tin quá mức, không kể đối thủ là loại người nào; mặc cho là đối với nàng, vẫn có bộ dạng thản nhiên, chắc chắn.
Nhưng lúc đó ta vẫn tin tưởng, nàng đối với hắn, chán ghét và sợ hãi vẫn nhiều hơn; giữa ta và Bùi Tranh, nàng mặc dù không hề gần gũi ta, nhưng lại càng tin tưởng ta; giữa quân thần, như vậy đã đủ.
......
(*) cư xử giữa vợ và chồng: trước sau như một, lịch sự, tôn trọng nhau như lúc mới cưới.
Lúc đó, giữa tín ngưỡng và tình yêu, ta đã lựa chọn cái trước. Giữa trách nhiệm và tư tình, ta buông bỏ cái sau.
Ta vẫn nghĩ, mình có thể kiên trì cả đời, nhưng chưa từng có ai nói cho ta biết, khi tín ngưỡng chỉ qua một đêm mà sụp đổ, trách nhiệm biến thành trò cười, ta nên vì cái gì mà tiếp tục?
Bản thân vốn tưởng rẳng có thể giữ chắc tín niệm cả đời, vốn tưởng rằng có thể dùng sinh mệnh để bảo vệ đền thờ trung liệt, trong một đêm đó - ầm ầm sụp đổ, cái gọi là trung hiền, cái gọi là lưu danh, chính là một trò đùa lừa mình dối người.
Ngày hôm đó, ta nắm chặt chứng cớ, chất vấn tổ phụ, ngay cả đáp án cũng đã viết sẵn trên giấy.
Ngày hôm đó, nàng cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Ta đã quyết định, lập Bùi Tranh làm phượng quân."
Thảng thốt nhớ lại nhiều năm trước, nàng nằm trên đầu gối ta, khẽ nhếch môi nói: "Hoán Khanh, ngươi đối với ta thật tốt, ta lập ngươi làm Phượng quân được không?"
"Vậy sao ? Chúc mừng bệ hạ. » Ta dùng hết khí lực, nhẹ giọng nói, ngực giống như bị đâm cho một đao, lại chết lặng tìm không thấy cảm giác đau.
Những chuyện đã trôi qua rồi, không quay về được nữa, lại luyến tiếc khi nàng còn thơ ấu, nét mặt tươi cười không chút phòng vệ ấy chỉ thuộc về ta, đến cuối cùng lại thuộc về người khác.
Nếu là Bùi Tranh ... vậy ta ... sẽ hoàn toàn mất nàng.
Không phải tình nhân, không phải thân nhân, thậm chí cả tư cách làm thần tử một đời cũng đều bị tước đoạt.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì thứ mà ta vứt bỏ tất cả để bảo vệ lại chỉ là một sự bịa đặt, thứ cuối cùng đạt được ... lại chỉ là một câu nói đùa đã bị nàng lãng quên....
Tín ngưỡng đã không còn, ta còn có trách nhiệm. Tình yêu rời bỏ, ta còn có tư tâm.
Ta phải bảo vệ Tô gia, ta muốn giữ nàng lại.
Trong lòng mỗi người đều ẩn giấu một con quái vật tên là dục vọng.
Dục vọng của ta là nàng.
Ta muốn nàng.
Một nụ hôn không dám lưu lại, một lời chưa từng nói ra, nếu khi ấy nói ra rồi, có phải hay không .... tất cả đều đã khác?
Tương Tư ...
Lời nàng đã nói, có còn nhớ chăng?
Quân vô hý ngôn, nếu nàng quên, ta sẽ giúp nàng nhớ lại.
Ta cúi đầu xưng thần, nhưng tự nói với chính mình : Không chỉ là Ngô hoàng vạn tuế.
Ta muốn nàng, không chỉ là bệ hạ của ta, mà còn là nữ nhân của ta!
Bùi Tranh, ta đã muộn một bước, nhưng ngươi vẫn còn chưa thắng!
Người bị bỏng khá nhiều, Thái y viện ngày thường yên tĩnh mà hôm nay nơi nơi đều nghe thấy tiếng rên rỉ. Tô Quân được sắp xếp ở trong một tiểu viện thanh tĩnh, lúc ta và Bùi Tranh đi vào, hai vị y đồng đang bưng một chậu máu loãng đi ra.
"Thái y, thương thế của Tô ngự sử thế nào rồi?" Bùi Tranh thay ta hỏi, tay phải ta rụt vào trong tay áo, bất giác mà nắm chặt, trước mặt như hiện ra khuôn mặt tái nhợt và tấm lưng huyết nhục mơ hồ (máu thịt lẫn lộn =.=) của Tô Quân.
"Bẩm bệ hạ, Bùi tướng, lưng bên phải củaTô ngự sử đã bị đập mạnh, lại bị bỏng, bị thương tới da thịt gân cốt, thương thế không nhẹ. Nhưng may mà chữa trị đúng lúc, điều dưỡng một chút thời gian sẽ không làm sao cả. Có điều trong nửa tháng này, cử động có chút không tiện."
Quan bào Tô Quân đã bị thay ra, trên người mặc một bộ áo trắng thùng thình, băng gạc trắng kéo chếch xuống tận thắt lưng bên phải bó chặt miệng vết thương, để tránh động đến miệng vết thương, y đồng ở một bên giữ chàng, để chàng nằm nghiêng, băng trên vai phải lờ mờ thấm ra sắc máu.
Ta đi đến trước giường chàng, cúi đầu nhìn đôi mắt đang nhắm chặt, trong lúc hôn mê mi tâm vì đau đớn mà hơi nhíu lại.
Bùi Tranh hỏi Thái y: "Không phải nói là Tô ngự sử đã tỉnh sao?"
Ta dùng khẩu hình nói: "Ta muốn một mình yên lặng một chút."
Hắn hơi nhíu mắt, hít sâu một hơi, nở nụ cười nói: "Được, ta ở ngay bên ngoài, có việc thì kêu ta." Lại nghĩ ta vẫn không thể nói chuyện, liền cười tự giễu : "Ta ở bên ngoài chờ nàng."
Hắn đi ra ngoài đồng thời đóng cửa, đem tất cả âm thanh chặn lại bên ngoài, trong phòng nhỏ chỉ có tiếng hít thở an tĩnh cùng mùi thuốc nhè nhẹ.
Mùi thuốc Đông y, có chút hương vị đắng chát. Yêu người mình thích, sợ kẻ mình ghét, nếu thích, sẽ không nhìn thấy khuyết điểm của hắn, chán ghét, lại nhìn không thấy ưu điểm.
Người đối với người chẳng phải đều là như vậy sao.
Ta là người rất công bằng, ai đối với ta thật tâm, ta dùng thật tâm đối đãi lại, nhưng chỉ sợ đó đều không phải người thật tâ