Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.
Nàng thoát ra khỏi tay Minh Đức bệ hạ, phùng hai má bị nhéo hồng lên, giọng thánh thót nói: "Mẫu thân, phụ quân bảo người không thể ở trước mặt nhi thần mà nói ô ngôn uế ngữ, nếu không sẽ dạy hư nhi thần."
Minh Đức bệ hạ lảo đảo lui về sau ba bước, run giọng nói: "Ta sai rồi .... Ngươi lại giả bộ vô tội đáng yêu trước mặt cha ngươi rồi! Chứ thật ra với đức hạnh của Nhị cha ngươi, cũng chỉ có thể ngầm ức hiếp ta thôi ..."
Ta theo sau tổ phụ, nhìn hai mẹ con trước mặt mà ngơ ngác, đến tận lúc nàng mon men đến gần ta, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn ta, núm đồng tiền nhỏ khẽ cười: "Ngươi thật là đẹp trai nha, tên là gì vậy?"
Minh Đức bệ hạ nhéo nhéo lỗ tai nàng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đậu Đậu, ngươi đây là đang bỡn cợt trai nhà đàng hoàng sao?"
Tổ phụ thở dài một tiếng: "Trưởng công chúa quả thật cần được dạy dỗ đúng đắn. Thừa tướng cưng chiều quá mức, quá yêu chiều sẽ gây hại. Bệ hạ tin tưởng vi thần, vi thần xin cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi .... Hoán Khanh." Nghe tiếng gọi, ta mới hồi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn tổ phụ, "Tổ phụ, có Hoán Khanh."
"Hoán Khanh, ta phát hiện ra mẫu thân cùng các vị phụ thân thương A Tự, không thương ta ... Có điều A Tự bình thường đáng yêu như vậy, ta cũng thương nó, hắc hắc!" Năm ấy, nàng 10 tuổi, cùng ta như hình với bóng, chúng ta là người gần gũi nhất của nhau.
« Hoán Khanh, mẫu thân cùng các vị phụ thân mang A Tự đi rồi, đế đô chỉ còn lại có một mình ta. » Năm ấy nàng 12 tuổi, trên khuôn mặt hay cười đã thấp thoáng nét u sầu, ta muốn nói , vẻ đó không thích hợp với nàng. Lúc đó ta vòng tay phía sau nàng, nắm bàn tay nhỏ nhắn ấm áp, mềm mại của nàng, đầu bút hơi dừng một chút, chữ "Sầu" kia tách làm hai nửa.
Ta muốn nói với nàng, còn có ta luôn ở bên nàng, vĩnh viễn không rời đi, nhưng rốt cuộc cũng không nói ra câu ái muội đó, chỉ là nắm chặt tay nàng.
"Hoán Khanh, ngươi đối với ta thật tốt, ta lập ngươi làm Phượng quân được không?" Sau đó, nàng nửa tỉnh nửa mê, dựa trên đầu gối ta thì thầm nói mê, ta nhẹ vuốt làn tóc bên tai nàng, nhịn không được xao động trong lòng, cúi xuống nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng - ấm áp, mềm mại, như gió ấm dịu dàng một sợi dây cũng không giữ được.
Có lẽ chẳng qua chỉ là một câu nói đùa của nàng, nàng chưa từng để trong lòng, ta vì cái gì mà coi là thật.
----------------------------------
Thước của tổ phụ dừng trên vai ta, bắt ta nhìn thẳng bài vị liệt tổ liệt tông.
"Tô gia chúng ta, mấy đời nối tiếp là công khanh, xuất thương nhập tướng, trước tới nay chưa từng làm gian thần, nịnh thần, trước tới nay chưa một người dám làm bẩn hai chữ "Trung hiền" cao tổ ban tặng. Tô Quân ngươi, không phải sống vì bản thân mình! Ngươi phải nghĩ tới lúc ngươi chết, còn mặt mũi mà đi gặp liệt tổ liệt tông Tô gia chứ!"
Người nhà Tô gia chúng ta, vì thanh danh mà sống, vì người đã mất, vì người đang còn sống, vì người trong quá khứ, vì người ở tương lai mà sống. Tô Quân ta, chưa bao giờ vì bản thân mà sống.
"Trong lòng ngươi chỉ có thể có nàng, nhưng chỉ có thể là quan hệ vua tôi! Quân minh thần hiền, lưu tiếng muôn đời, đây là sứ mệnh cả đời ngươi! Sang năm công chúa đăng cơ, kỳ thi mùa xuân tới ngươi tham gia tranh đầu bảng, nhất định phải ở vị trí Trạng Nguyên, từ nay về sau quân thần khác biệt, ngươi tốt nhất nên nhớ thân phận của mình, đừng làm ra chuyện khiến Tô gia phải hổ thẹn."
Có đôi lúc, thống khổ chính là bởi nhớ quá rõ ràng. Có lẽ nàng sẽ không thống khổ như vậy, bởi đối với nàng mà nói, khắc ghi cũng tốt, quên đi cũng thôi, chưa bao giờ cần dồn hết tâm ý.
Từ sau khi nàng đăng cơ năm 13 tuổi, đã áp chế rất nhiều, sụp mi thuận mắt, làm một vị quân vương mực thước, thấy ta, cũng chỉ khách sáo mà sơ sơ gọi một tiếng "Tô ngự sử"; chỉ khi thấy người kia, nét mặt mới bỗng dưng sinh động hẳn lên. Lúc cau mặt khi tươi cười, hỉ nộ ai sân (vui mừng, giận hờn, đau thương, nổi cáu); tuy là vờ cười, trợn trừng mắt, nhưng cũng là những thứ ta khó có thể trông đợi.
Ta thậm chí không biết, hắn cướp nàng khỏi bên người ta từ khi nào. Bạch y khanh tướng (là tướng xuất thân áo vải), xuất thân tầm thường, nhưng lại có thể đạt tới địa vị khiến người ta không thể xem thường, Trần quốc xưa nay không lấy xuất thân luận anh hùng, trên phố nói, hắn so với bất cứ kẻ nào đều xứng với hai chữ "Vương tôn" hơn.
Bùi Tranh người này, không coi ai ra gì, trong mắt không có quân thượng, vô pháp kỷ (không có kỷ cương, pháp luật), nhưng không bao lâu sau, ta cũng hâm mộ hắn, một thân một mình, không cần mang vinh dự và sứ mệnh của gia tộc trên lưng, có thể dùng ánh mắt càn rỡ đó mà nhìn nàng, yêu nàng ....
Nàng đại khái không biết, cũng có lẽ là giả bộ hồ đồ, đôi lúc nàng nhìn bóng lưng Bùi Tranh, trong đôi mắt hạnh cũng hiện vẻ mơ màng cùng nghi hoặc, vừa sợ, vừa cảnh giác, còn có cả ỷ lại vào hắn.
Kiểu ỷ lại như vậy, đã từng thuộc về ta.
Như là bị người ta cướp đi tất cả những thứ quý t