Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

hủ Thừa tướng đến chiếc xe ngựa đi diễu phố chẳng qua chỉ cách vài bước chân, bên ngoài nhìn thì có vẻ là chúng ta nâng đỡ lẫn nhau, trên thực tế hầu như là hắn phải đỡ ta ...
"Bệ hạ và Phượng quân thật là ân ân ái ái ..." Phảng phất như có ai đó nói vậy, ta nhìn lại khoảng cách giữa mình và Bùi Tranh, bấy giờ mới nhận ra hai người kề bên nhau gần như thế nào.
Hắn vừa nâng cánh tay ta, lòng bàn tay lại đỡ trên lưng ta, mượn lực từ hắn ta mới có thể lên nổi xe ngựa.
Kỳ thật đổi góc độ mà ngẫm nghĩ, bá quan cũng phải vất vả gần như ta vậy, chẳng qua bọn họ đều nhìn quả nhân chằm chằm, không cho phép chút sơ sảy nào, mà chính bọn họ lại chẳng có ai theo dõi, muốn lau mồ hôi thì lau mồ hôi, muốn uống nước thì uống nước, muốn ngồi xuống thì nhìn trái nhìn phải xem có ai để ý không là cũng có thể ...
Ta thoi thóp lên xe ngựa, nói: "Kéo mành xe xuống."
Bùi Tranh vung tay một cái, tất cả mành đều được thả xuống, che chắn tầm mắt người bên ngoài. Ta cuối cùng mới thở phào một hơi, tê liệt mà ngã nhào vào lòng hắn, nghẹn ngào nói: "Qủa nhân không lấy ngươi nữa ..."
Tay hắn nâng gáy ta, sờ sờ trên lưng ta, giở ra cả tay đầy mồ hôi.
Cả người ta gần như đã bốc hơi thành một đám nước rồi, hỷ phục màu đỏ thắm giờ đã biến thành đỏ thẫm. Bùi Tranh cầm bình nước đưa đến bên miệng ta, ta vồ lấy bình nước tu mạnh, bị sặc, ho khan liên tục, ù tai hoa mắt, càng cảm thấy uất ức.
"Không lấy nữa..." Ta khóc thút thít.
Bùi Tranh cười nói: "Bệ hạ là đang làm nũng sao?"
Ta oán hận trừng mắt liếc hắn: "Vì sao ngươi lại không bị chảy mồ hôi ..."
Không khỏi nhớ tới câu thơ ướt át kia: Băng cơ ngọc cốt, tự thanh lương vô hãn ...(da như băng giá, xương như ngọc, vốn đã mát rượi không đổ mồ hôi)
Thật muốn uống nước ô mai ướp lạnh ...
Bùi Tranh nhẹ nhàng giúp ta lau mồ hôi trên mặt, cười nói: "Người luyện võ, đương nhiên khác người thường."
Ta nghĩ chắc là lúc trước mồ hôi cả đời hắn đã bị chảy hết rồi, cứ nghĩ như vậy, trong lòng cũng thấy công bằng một tí.
"Đậu Đậu ..." Bùi Tranh bỗng dưng mở miệng, vẻ mặt có chút thay đổi, ta ngẩng đầu nhìn hắn, trừng mắt. "Cái gì?"
Môi Bùi Tranh khẽ mấp máy, như là hơi do dự, ánh mắt khẽ động, sau đó cười, nói: "Hôm nay ta rất vui."
Lòng ta bỗng chốc thấy ngọt ngào, lại cố ý nói: "Vì nhìn thấy ta khổ sở như này sao?"
Hắn cười ha ha nói: "Bệ hạ thánh minh!" Nói xong bỗng cúi người, hôn lên môi ta. Ta hoảng sợ, nghĩ đang ở trên đường cái, dù có màn xe cách trở, nhưng chẳng qua cũng chỉ là một màn vải đỏ mỏng manh, nhỡ đột nhiên bị gió cuốn lên chẳng phải là bị người bên ngoài nhìn thấy hết hay sao!
Ta vội vã muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn nắm chặt hai tay, đặt trên ngực hắn, cảm nhận được nhịp đập từ trái tim hắn.
"A a ..." Ta né khỏi hắn, vẻ mặt khổ sở nói, "Ta sắp xỉu rồi đây này..."
Hắn nhẹ vỗ về hai má ta, "Ta thực không hy vọng, ngày hôm nay bị quấy rối bởi chuyện của kẻ khác."
Tim ta khẽ nảy, giương mắt nhìn hắn.
"Sẽ có chuyện gì?"
Thế nhưng hắn cười không nói, vén tóc ta ra phía sau, nói: "Chúng ta nên trở về rồi."
Phía Tây thành không giống phía Đông, người đi đường ít ỏi, ta nửa dựa trên người Bùi Tranh, khép hờ mắt nghỉ ngơi. Một trận gió thổi qua trước mặt, cuốn lên màn xe trước.
Ta mở to mắt, nhìn thấy trong tay Bùi Tranh đang nắm chặt một mũi tên, tên còn đang rung, đầu tên nhắm thẳng vào ta.
Bùi Tranh nói: "Phiền thật." Lời vừa dứt, tên ở trong tay gẫy làm 2 đoạn.
Ta lại nhắm mắt lại lần nữa, bỗng nhiên cảm thấy màu sắc này chọn lựa thật khéo, vốn là đỏ tươi, cũng sẽ không làm cho người ta nhìn thấy màu máu, chỉ có điều mùi máu tươi khá là khó khử.
"Thế mà lại để tên này lọt vào xe ngựa, ám vệ ngày vàng vô dụng rồi." Bùi Tranh phất tay áo, lạnh lùng nói.
"Ta cũng không muốn để Nam Hoài Vương ra tay vào hôm nay, nhưng hắn muốn chọn ngày này, ta cũng chẳng có cách nào khác." Ta thở dài, "Chó cùng rứt giậu."
"Nàng âm thầm tung tin, để cho Nam Hoài Vương biết Tô Quân đã giao hết chứng cớ cấu kết phạm tội của Quốc sư và tôn thất công khanh cho triều đình, một lòng muốn tước phiên, đây là đang ép hắn ngay cả Minh Đức bệ hạ cũng phải loại trừ, cũng buộc hắn phải lộ ra con bài chưa lật của chính mình, một lưới đánh gọn. Nay binh lực phân tán, phía Đông thành một phần, hoàng cung một phần, Thái miếu một phần, ở bên ngoài nhìn vào, phía Tây thành phòng ngự là lỏng lẻo nhất, nhưng gần như tất cả ám vệ đều tập trung ở đây rồi. Đậu Đậu, nàng nắm chắc như vậy sao, có thể nhổ bỏ tận gốc rễ Nam Hoài Vương sao?"
"Ta không nắm chắc." Ta cười cười, ngẩng đầu nhìn hắn, hai tay vòng lên cổ hắn, gối mặt lên ngực hắn. "Nhưng mà ta có ngươi."
Bùi Tranh hơi chấn động, ôm lại ta, hai tay vòng chặt, cười khổ nói: "Thế sao? Nàng tin ta như vậy? Nàng biết được chuyện gì rồi?"
Xe ngựa hơi lắc lư, ám vệ quây một vòng quanh xe ngựa, bảo vệ phía sau, tiếng chém giết nổi lên bốn phía.
"Tối hôm đó ở trên thuyền, ngươi biết rõ ta ở ngoài cửa, đúng không?"
Bùi Tranh cười mà không nói nhìn ta.
"Ngươi nói với Lưu Lăng như v