Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2427 lượt.
ậy, không sợ ta hiểu lầm ngươi sao?"
"Hiểu lầm gì?" Tay Bùi Tranh xoa xoa hai má ta, "Lưu Lăng nói, vốn là đúng mà. Một câu cũng không sai. Ta và phủ Nam Hoài Vương có giao dịch, hắn muốn núi vàng núi bạc, thậm chí muốn được độc lập, mà ta lại muốn nàng, muốn nàng tin ta, yêu ta, hoàn toàn hoàn toàn thuộc về ta, hơn nữa cũng chỉ thuộc về ta. Giữ lại thủy tặc, là muốn mượn khẩu cung của bọn chúng để cho nàng cảnh giác, khiến Tô Quân rời kinh cũng là muốn xuống tay với hắn. Nhưng tất cả những chuyện này đều không phải như mong muốn của nàng sao?"
Nụ cười của ta nhất thời hóa đá, trong lòng hỗn loạn.
Bùi Tranh cười nhẹ, như mỉa mai như chế giễu: "Viên đậu đỏ như nàng đây đâu có dễ hái, khi đó ta cũng không biết bản thân mình vì sao lại cố ý nói như vậy, hoặc cũng là muốn thử nàng một chút, thử xem trong lòng nàng ta nặng nhẹ đến đâu, có thể chỉ bởi mấy câu nói kia mà đã phán ta án tử hình hay không."
"Nếu phải thì sao?" Ta cắt lời hắn, hỏi, "Nếu từ nay về sau ta không tin ngươi nữa, phế ngôi Phượng quân, thu lại tất cả những gì ta đã cho ngươi thì sao?"
Ta từng hoài nghi hắn, nhưng dù việc có thế thật, ta cũng không bỏ xuống được, ngay cả hắn thật có phản bội ta, ta cũng không bỏ được, không nỡ, không quên được; ta sẽ lấy lai quyền lực và địa vị ta cho hắn, nhưng sẽ không phế ngôi Phượng quân của hắn, hắn nói hắn muốn ta, thì sao ta lại không thể muốn có hắn hoàn toàn?
"Nếu nàng vứt bỏ ta ..." Ánh mắt Bùi Tranh trầm xuống, mơ hồ hiện lên sắc máu, cũng rất nhanh lại biến mất, cười dịu dàng nói, "Nàng cuối cùng vẫn không làm thế."
Ta không biết võ công Bùi Tranh cao thế nào, chỉ biết là trong mấy vị phụ thân, thì Nhị cha đứng thứ nhất, Tam cha và Tứ cha sàn sàn như nhau, mà Bùi Tranh lại xếp ngay sau Nhị cha. Tứ cha xuất thân là ám vệ, nổi danh về ẩn nấp, Bùi Tranh nếu ngay cả hành tung của Tứ cha cũng có thể phát hiện, vậy không có lý gì không biết khi đó ta nghe trộm. Biết rõ ta ở đó mà còn nói như vậy, trong lời kia của hắn đương nhiên có hàm ý khác.
Có lẽ, hắn chính là không muốn đánh rắn động cỏ, để cho Lưu Lăng phát hiện ra sự có mặt của ta.
"Nhưng rốt cuộc ngươi vẫn cấu kết với Nam Hoài Vương sau lưng ta. "Làm trung tâm" là ý gì? Hắn đây chính là muốn cắt đất ra riêng, tự mình xưng vương!" Ta nghiến răng trừng hắn, "Nếu đây không coi là phản bội, thì chuyện gì mới là hả?"
Bùi Tranh không thèm để ý, cười: "Hắn bảo muốn thì ta liền cho sao?"
Ta ngây ngẩn.
Bùi Tranh nói: "Nam bộ giàu có và đông đúc như vậy, hắn muốn đưa tiền cho ta, ta cũng chỉ cười mà nhận lấy thôi. Về phần hắn muốn gì, thì liên quan gì đến ta?"
"Ngươi ... thật vô sỉ ..." Tuy đã sớm biết hắn không phải người tốt, nhưng chính tai nghe hắn nói như vậy, ta còn nhịn không được phì cười: "Không liên quan, thảo nào người trong thiên hạ đều mắng ngươi là tham quan, nịnh thần, gian thương!"
Đầu ngón tay Bùi Tranh chạm nhẹ vào núm đồng tiền bên má ta, ánh mắt mê mẩn: "Ta chỉ muốn thấy nét mặt tươi cười của nàng, người bên ngoài nói ra sao, liên quan gì đến ta?"
Cả đời ta vì thanh danh mà sống, mà hắn lại chỉ vì chính lòng mình mà sống.
Ta nhìn hắn chế nhạo: "Lúc trước khanh còn giễu cợt ta, chẳng lẽ khanh cũng say xe sao?"
Bùi Tranh búng chóp mũi ta, cười nói: "Nàng đang vui sướng khi người ta gặp họa sao?"
"Sao dám ..." Ta liếc nhìn nơi chiến trường đang dần lùi xa kia, lại quay đầu nhìn hắn, cười nói, "Ta còn cảm động nữa kìa, đây cũng xem như có nạn cùng chịu phải không?"
"Nàng thực hy vọng thế sao?" Hắn nhíu mày, như cười như không.
Ta lắc đầu cười nói: "Không muốn. Có phúc ta hưởng, có họa khanh chịu."
Hắn ung dung đáp: "Vi thần lĩnh chỉ."
Ta vội ho một tiếng, cúi đầu, mắt hấp háy nhìn sang một xó, thấp giọng nói: "Từ hôm nay trở đi, khanh nên đổi cách xưng hô đi ..."
Trên đầu truyền lại một tiếng thở dài khe khẽ, cánh tay đang ôm ta từ từ vòng chặt, những nụ hôn nhỏ nhẹ nhàng rải sau tai ta, chẳng chứa chút dục niệm nào.
"Dân chúng trong dân gian, gọi phu quân mình như thế nào?" Ta chôn mặt trong ngực hắn, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt hắn, chỉ nhẹ giọng hỏi, "Là gọi tướng công, quan nhân hay là gọi cách khác?"
"Việc này phải chia trường hợp, xem là lúc trên giường hay là lúc rời giường." Bùi Tranh cười khẽ một tiếng, hơi thở phả sau tai ta, ta cảm thấy tai mình đã bắt đầu nóng lên rồi.
"Nàng không giống người khác, trước mặt người ngoài, đương nhiên chỉ có thể gọi ta là Phượng quân, người đi rồi thì ..." Môi hắn khẽ mân mê vành tai ta, thấp giọng nói, "Tên ta là Tranh."
Giọng ta nhỏ như muỗi kêu, lòng lại như nổi trống.
"Tranh ..."
"Ngoan." Giọng hắn chứa ý cười, xoa nhẹ hai má ta, "Không muốn để xe ngựa làm phòng tân hôn, thì đừng nói những lời quyến rũ ta nữa."
Ta bị mấy lời này của hắn làm cho nghẹn, hừ lạnh một tiếng, đẩy hắn ra, quay mặt qua nhìn ra bên ngoài, ép mình không thèm lại quay đầu nhìn hắn nữa.
Ngay cả hai chữ buồn nôn như "Tranh Nhi" cũng đã gọi rồi, thì còn lời nào