Tác giả: Ngã Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1686 lượt.
a nhiều lời, chỉ bất quá là người hơi chút hẹp hòi mà thôi.
Bộ dạng Thẩm An Bình lái xe thật vững vàng, ánh mắt nhìn ra phía trước không chớp mắt. Nhìn thấy đèn đỏ, anh từ từ cho xe dừng lại, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn sang biểu tình hiện giờ của Cố Bình An. Lát sau, anh vươn bàn tay mình ra, đem những lọn tóc nhỏ đang lòa xòa giúp cô vén lại ra sau tai, khuôn mặt trắng nõn hiện ra sau mớ tóc đen hỗn độn kia. Cố Bình An ngẩn ra, không ngờ cảm xúc chính mình đang che giấu liền như vậy bị người khác vạch trần mà nhìn thấy, làm cô dị thường không an tâm. Cô ngẩng đầu, buồn bực nhìn Thẩm An Bình, tức giận hỏi:”Làm gì?”
Thẩm An Bình cười khẽ, rất bình tĩnh trả lời:”Tóc phủ xuống mặt vén lên nhìn sẽ đẹp hơn.” Anh không để ý, cứ thế vô tình tiếp tục vuốt mái tóc cô :”Có vài thứ nếu em càng để ý thì càng thấy khó chịu hơn thôi.”
Cố Bình An không đáp lại, đèn đỏ cũng đã chuyển xanh, lòng bàn chân cô cảm thấy có chút tê dại, định nói gì đó nhưng vì tiếng xe khởi động vang lên nhất thời chuyện muốn nói cũng bị quên hết sạch sẽ, đờ đẫn nhìn sang Thẩm Bình An đang ngồi ngây người một bên.
Về đến nhà đã là buổi chiều, vừa bước vào cửa liền bị Cố mẹ lôi đi, đem đủ thứ quần áo này nọ ướm thử lên người cô, xem cô giống như búp mê mà hóa trang. Cô thấy ánh mắt Cố mẹ cong lên ý cười, khóe mắt xuất hiện vài nếp nhăn nho nhỏ nhìn có hơi chói mắt. Cố Bình An đột nhiên hoảng sợ thì ra năm tháng qua đi đã lưu lại không ít dấu vết trên mặt Thái hậu. Cô hiểu ra, cười thêm chua xót. Cô làm sao không biết rõ lí do bà làm những chuyện này chứ, hơn phân nửa chính là để chuẩn bị cho cuộc hẹn tối nay.
Cố Thái Hậu luôn mong mỏi cô cùng Mạc Phi có thể chung sống hòa bình. Bà còn luôn tự cho mình là đúng khi nghĩ rằng Mạc Phi và Cố Bình An chỉ là do sự kiêu ngạo nhất thời nên mới không hợp nhau, chỉ do mỗi người mỗi một ý tưởng khác nhau mà thôi. Cố Bình An vẫn luôn thấy khó hiểu vì sao Cố thái hậu là người yêu thương con ruột của mình như vậy, bên cạnh đó lại có thể yêu thích thêm một Mạc Phi kia.
Một cô gái rất xinh đẹp cũng không sai, rất thông minh cũng không sai, nhưng sao người này lại phải cố tình là Mạc Phi chứ?
Nhiều khi trong những lúc miên man suy nghĩ, cô vì xúc động quá mức, từng hỏi qua vấn đề này với Cố ba:”Ba ba, ba nói thật đi, cô ta không phải là con gái riêng của mẹ đó chứ? Hay lúc sinh con ra, bệnh viện đã có sự nhầm lẫn? Mẹ đối với cô ta còn tốt hơn so với con! Rốt cuộc con có phải do người sinh ra không vậy! Ba, người mau nói thật, có phải ba đã biết con không phải do người sinh ra không?”
Lúc đó, Cố ba đã dùng ánh mắt tràn đầy phức tạp nhìn cô, muốn nói gì đó lại thôi. Ông vẫn tiếp tục hút thuốc, lựa chọn trầm mặc, khói thuốc bay ra hòa vào không trung cũng trở thành mông lung mờ ảo. Cố Bình An đột nhiên thấy sợ hãi, cô thật ra còn muốn hỏi thêm nhưng nhất thời lại có chút không dám.
Bởi vì cô sợ hãi, sợ hãi biết được sự thật mà cô không muốn biết.
Cố mẹ cuối cùng cũng hoàn tất mọi chuẩn bị, liền thuận tay kéo ghế ngồi xuống cạnh Cố Bình An. Bà nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói từng lời thật chậm:”Mạc Phi, con bé đã trở lại, hôm nay để mẹ làm chủ đứng ra mời bạn bè mà các con đã học chung trước đây đến ăn cơm.”
Cố Bình An không nỡ lòng phá hỏng công sức của bà, không chút suy nghĩ gật đầu khẽ” Ừ” một tiếng.
Cố mẹ nhìn thấy thái độ của cô không còn ngang bướng, cứng đầu như trước đây, lòng hân hoan khó nói thành lời. Bà dịu dàng lấy tay sờ đầu Cố bình An, khen ngợi nói:”Đây mới chính là con gái của mẹ.” Bà híp mắt cười nói:”Nghe An Bình nói con từ trước đến giờ vẫn luôn ghen tị với Mạc Phi sao?”.Nói rồi bà đứng dậy, đi đến ngăn kéo trong tủ lấy ra một đôi giày cao gót mới mua đưa cho Cố Bình An.
Trong miệng còn không ngừng nói:”Mẹ đời này đối cả hai đứa đương nhiên rất mực yêu thương, dù cho mệt chết mệt sống các con cũng phải nhớ rõ mẹ đối với các con là tốt nhất biết không! Con bé Mạc Phi cũng rất đáng thương, nó còn là đứa nhỏ rất ngoan nên mẹ đối tốt với nó con cũng không nên vì thế mà không vui! Con còn nhớ không, trước đây khi nhìn thấy đứa bé sống cùng ông lão kia, con đã nói con bé đó thật đáng thương, còn đem đồ đạc này nọ của mình mà đưa hết cho nó a!”
Cố Bình An thấy bà có ý như còn đang muốn tiếp tục, bắt đầu có chút bất mãn. Cô nhíu nhíu mày lạnh lùng nói:”Mẹ không muốn để yên chuyện đó sao?”
Cố Mẹ bất mãn bĩu môi,”Đứa nhỏ này sao lại không giống bộ dáng con gái ta gì hết vậy.?”
Cố Bình An nhìn xuống Cố mẹ, ánh mắt có phần quái đản, liếc một cái:”Vậy mẹ, người nào có giống bộ dáng làm mẹ người ta đâu?” Cô chỉ chỉ vào mái tóc và mớ quần áo trên người:”Gặp mặt cô ta thì sẽ trở nên thân thiết sao? Muốn biến nó thành chính thức thật sao.?”
Cô hít sâu thật mạnh một hơi:”Khi nào thì đi ăn cơm?”
“Tám giờ”
“Được rồi, mẹ có thể làm ơn ra ngoài trước không. Đi suốt một đường dài trở về đây, con rất muốn nghỉ ngơi một chút. Đến khi đó chỉ cần cho địa chỉ con sẽ đến.”
“…”
Cố mẹ có chút không cam lòng rời khỏi phòng. Cố Bình An sau khi tận mắt nhìn thấy bà đ