Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quá Thời Hạn

Quá Thời Hạn

Tác giả: Ngã Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1679 lượt.

y tay vẫy vẫy, lắc đầu, thoát ra khỏi vòm ngực anh.
Mạc Phi đang cùng Cố mẹ nói chuyện giờ cũng nhìn thấy Thẩm An Bình, con ngươi trắng đen rõ ràng đột nhiên có chút dao động, cô hơi nghiêng người, tinh quái nhìn Thẩm An Bình chào hỏi:”Anh trai An Bình.”
Giọng điệu nũng nịu một câu”anh trai An Bình” kêu lên làm Cố Bình An toàn thân có chút sợ hãi. Cô vô thức quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm An Bình, anh vẫn bộ dáng kiên định không chút biểu tình, cười thật lễ độ, trông rất tuấn tú đạo mạo.
“Mạc phi, đã lâu không gặp”
Mạc Phi gật gù, vẻ mặt như có chút phiền muộn:”Đúng vậy, thật là rất lâu” Nói xong cô liền khôi phục biểu tình khi nãy, lôi kéo Cố mẹ cùng Cố Bình An hướng cuối hành lang mà đi:”Đi mau, mau vào đây ăn đi, mẹ cũng đã lâu chưa thấy mọi người a!”
“…”
Cố Bình An đã tới nơi này vài lần cho nên đối với cách bày trí ở đây cô rất quen thuộc. Thẩm An Bình thì không cần phải nói, đây chẳng khác nào nhà anh. Anh hiển nhiên ngồi xuống bên cạnh Cố Bình An, đối diện với chỗ Mạc Phi ngồi.
Mạc Phi ngồi cạnh mẹ cô, bên cạnh kia là những bạn học của cô. Ai lớn lên cũng có ít nhiều thay đổi cho nên Cố Bình An nhất thời không thể nhớ nổi các cô là ai. Tầm mắt cô lâu lâu lại rơi trên người Mạc Phi.
Dù có bao nhiêu người, dù là khi nào, dù là ngây ngô hay thành thục, Mạc Phi vĩnh viễn luôn là tiêu điểm nổi bật, trông như một viên ngọc thật tinh xảo. Còn Cố Bình An lại giống như một bình phong chỉ để làm nền, dù có cố gắng tỏa sáng nhưng vẫn luôn chìm vào một mảnh tối đen.
Cô vẫn cúi đầu ăn cơm, ngẫu nhiên có ai hỏi cô sẽ trả lời, rất đúng tiêu chuẩn của một bình phông trang trí. Mặc kệ là mọi người bàn tán chuyện gì khi vào bên tai cô thì chỉ như là ruồi bọ.
Mọi người trong bàn vui vẻ tiếp tục trò chuyện, chỉ có cô là vùi đầu mà ăn. Đôi khi thì trong chén lại xuất hiện một hai cái”khách không mời mà đến”, không cần ngẩng đầu cô cũng biết là do Thẩm An Bình đã gấp cho mình.
Thẩm An Bình bản thân cũng ăn không vô, chỉ ngẫu nhiên nhìn đến những món thấy hợp khẩu vị của Cố Bình An liền gấp thêm cho cô nhiều một chút. Anh tựa vào lưng ghế, cánh tay vươn ra đặt trên lưng ghế của Cố Bình An, tư thái tự nhiên lại nhìn rất tao nhã, nhìn qua khỏi nói cũng biết anh cùng Cố Bình An quan hệ là thân thiết đến cỡ nào đi. Tuy họ không hề trò chuyện cùng nhau, cũng không từng nhìn mặt nhau, lại làm người ta cảm thấy thế nào cũng chen vào không lọt giữa bọn họ.
Mạc Phi mỉm cười trò chuyện cùng mọi người, ánh mắt lại thỉnh thoảng hướng chỗ im lặng kia mà phóng tới.
Thẩm An Bình không biết là vừa mói nhớ ra chuyện gì, đột nhiên kéo ghế, dựa người vào sát bên tai Cố Bình An nói gì đó. Cố Bình An sau khi nghe xong, sắc mặt liền thay đổi, bàn tay hướng anh đánh nhẹ, rõ ràng là bộ dạng tức giận nhưng nhìn qua lại thấy như đang hờn dỗi.
Mạc Phi cảm giác như đang ngồi trên lửa, có chút không yên. Cô hít sâu một hơi, cười thật dịu dàng, đem chén rượu trước mặt bưng lên, lượn lờ đứng dậy, từng bước hướng Thẩm An Bình đi tới.
Thẩm An Bình nhìn cô từng bước đến gần, không tự giác dựa về phía sau ghế ánh mắt nheo lại, chờ đợi hành động tiếp theo của Mạc Phi, Cố Bình An bên cạnh vẫn còn đang cúi đầu. Tiếng giày cao gót của Mac Phi chạm vào nên gạch thanh thúy vang lên, mỗi một tiếng vang lên như đâm vào tai cô. Cô giờ đây không biết mình đang ăn cái gì, vì sao một chút mùi vị gì cũng không có.
Mạc Phi hào phóng giơ lên chén rượu, đến trước mặt Thẩm An Bình. Cô cười cực kỳ quyến rũ:” Anh trai An Bình, nếu không phải khi đó anh chia tay với em, em vĩnh viễn sẽ không có ngày hôm nay! Cho nên, em muốn kính anh một ly, cám ơn anh đã giúp đỡ em có ngày hôm nay!”. Cô nói xong, dường như cũng đat được mục đích, tự minh ngửa cổ đem rượu uống hết. Cô đem ly rượu của mình đã uống xong chổng ngược, rồi lại với lấy bình rượu trên bàn rót thêm vào, cười đến thật mãn nguyện.
Cô cười rất sảng khoái:”Anh trai An Bình, hiện tại anh đã có bạn gái chưa? Hôm nay em thật thích thú không biết mình có thể trở thành người thích hợp ở bên cạnh anh lần nữa không?”






Mạc Phi vừa dứt lời, không khí trên bàn ăn lập tức trở nên quỷ dị. Cố Bình An hoảng hốt, tay còn đang cầm đôi đũa gắp thức ăn, cũng không biết mình vừa gắp phải một miếng cá viên nóng hổi mà đã bỏ vào miệng, nhất thời nhiệt độ nóng truyền đến miệng, nước mắt cô thoáng cái liền tuôn ra. Cô lấy tay vỗ mạnh vào ngực mình mong đem thống khổ trong lòng giảm bớt được một chút.
Đôi mắt giờ đã ngấn lệ, cảnh vật trước mắt cũng thành một mảnh mông lung. Đột nhiên trước mặt đưa đến một cái đĩa nhỏ trên có vẻ hình con bướm, Cố Bình An không ngẩng đầu, chỉ theo bản năng đem miếng cá viên nóng hổi kia nhả lên đó. Miệng cô vừa nhả cá ra trước mặt lại đưa đến một ly nước lạnh. Qua ly nước bằng thủy tinh, cảnh vật trong căn phòng ăn xa hoa được phản xạ thật rõ ràng, đồng thời còn tỏa ra ánh sáng bóng loáng. Cố Bình An lấy mu bàn tay lau đi nước mắt, thuận tay đem ly nước kia uống hết một hơi, hơi lạnh lướt qua v


Insane