Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Ngã Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
lại so với Mac Phi cô đã có được rất nhiều thứ.
Buổi tối Cố Ba ba lấy xe đưa mọi người đi. Từ khi ra cửa đến giờ, ông vẫn im lặng không nói gì, biểu tình khó chịu giống như buộc phải đi tham gia hội nghị. Nhưng tâm tình Cố mẹ lại được tốt lắm, vẫn không quên dặn dò cô này nọ. Cố Bình An không muốn nghe bà lải nhải, nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ xe đang từ từ lùi lại phía sau, mặc cho gió đêm lạnh lùng đau đớn quét trên mặt.
Cố Bình An không mong sớm được nhìn thấy Mạc Phi.
Đến nơi, Cố ba đi đậu xe, Cố mẹ thì đi nhà vệ sinh, chỉ còn mỗi mình cô đứng yên trên hành làng chờ đợi.
Mạc Phi mời ăn tối tại một nhà hàng rất nổi tiếng dành cho hội viên, để chuyên phục vụ những người có địa vị trong thành phố này. Hoàn cảnh Mạc Phi, Cố Bình An ít nhiều cũng coi như rất rõ ràng đi. Ba của Mạc Phi trước kia là nhân viên cấp dưới của Cố Ba, sau đó bị thất thế đến phải vào tù, lại nghe nói ông ta đã dùng bàn chải đánh răng mài nhọn mà tự sát. Đây cũng là những lời cô nghe được từ Cố mẹ, bà vì thế nên luôn cho rằng thân thế cô thật là đáng thương. Nhưng dù xảy ra chuyện như vật, trên mặt cô từ trước đến giờ vẫn không tìm ra được một chút khổ sở nào. Cố Bình An nhớ rõ khi nhà cô ta gặp chuyện không may kia chính là khi cô học tiểu học. Chuyện ầm ĩ lần đó của ba Mạc Phi còn bị đưa lên cả báo chí. Trong lớp học có một cô bạn không thích Mạc Phi nên đã thừa cơ hội này mà chế nhạo cô, nhưng Mạc Phi lại cố tình kiêu ngạo, không chút đau buồn, trước mặt mọi người đều bày ra bộ dáng thật quật cường. Chính vì bộ dạng quật cường giả tạo này đã làm cho Cố Bình An rất là thưởng thức.
Nếu không phải là Mạc Phi cùng cô đã từng xảy ra những chuyện kia, có lẽ Cố Bình An cùng cô sẽ làm bạn tốt của nhau không chừng.
Cô nhớ rất rõ Thẩm An Bình có nói qua: đôi khi nhìn Mạc Phi, cảm thấy cô ta đặc biệt có vài phần rất giống cô.
Khi đó Cố Bình An tỏ ra rất khinh thường. Nhưng sau đó theo thời gian dần trưởng thành, cô cũng phát hiện ra chính mình cùng Mac Phi càng ngày đúng là càng có nhiều điểm rất tương tự nhau. Tỷ như tóc của cả hai rất đen và bóng, làn da lại trắng nõn, khi hỏi thì thường hay nhíu mày, ví như không thích chạy bộ, ví như đều là cùng nhóm máu O âm tính….
Cho nên từ sau đó cô mới càng ngày càng thêm hoài nghi. Chẳng lẽ cô không phải là con ruột của mẹ cô sao, thêm vào loại nhóm máu hiếm gặp này làm cho Cố Bình An càng ngày một bất an.
Cố Bình An đứng tại một góc trên hành lang dài, từ góc độ của cô nhìn về phía Mac Phi có thể thấy rất rõ không sót chút gì. Vài năm không gặp, cô ta quả thật càng xinh đẹp đến chói mắt, mái tóc dài giờ đây lại được cắt ngắn tỉ mỉ rất theo trào lưu, nhuộm sang màu nâu, da mặt màu trắng như tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn no tròn, nhất thời cười rộ giống như mang theo gió xuân quất vào mắt làm mọi thứ trước mặt cũng trở nên e lệ, thất sắc.
Trên người cô đang mặc bộ váy liền áo cổ cao, sát tay để lộ cánh tay thon trắng ra bên ngoài, trên người còn có những phục sức rất tinh xảo làm cô nhìn càng thêm sinh động. Bất kỳ ai nhìn thấy cô cũng phải cảm thán trước một báo vật quý giá này.
Giờ phút này cô ta đang nghe điện thoại, không biết là đang nói chuyện gì mà cười đến run rẩy cả người, lớp váy bên dưới cũng theo đó đung đưa, tựa như đóa hoa đang nở rộ, tư thái dạt dào, tuyệt không quá mức; cả người thoát lên vẻ tự tin, nổi bật khí thế không giống như người bình thường chút nào.
Cố Bình An tự giác biết nhìn lén người khác là không tốt, vừa xoay người rời khỏi chợt nghe Cố mẹ giương cổ họng hô to:”Bình An! Nha đầu chết tiệt con chết ở đâu vậy? Tìm cả nửa ngày không thấy?” Giọng nói lớn kia vừa đủ thành công để Mạc Phi chú ý tới. Mac Phi ngước lên vừa vặn cùng Cố Bình An bốn mắt chạm nhau. Cố Bình An cảm thấy hai gò má mình như nóng lên, đang muốn nhìn sang chỗ khác liền thấy Mac Phi thản nhiên nhìn cô cười. Cố Bình An ngẩn ta, cũng đem khóe miệng đang đông cứng khẽ động nhìn cô cười lại.
Lúc đó cô đột nhiên có chút ảo não nhận ra mình rất không có phong độ.
Cố mẹ vừa quay đầu cũng nhìn thấy được Mac Phi, vẻ mặt tươi cười, thật rạng rỡ.
“Phi Phi” Bà chào đón kêu Mạc Phi lại:” Lại đây lại đây! Để cho mẹ nuôi nhìn xem, thế này mà đã qua vài năm rồi.” Cố mẹ nói xong, trong giọng nói dường như có chút nghẹn lại. Cố Bình An nghe hai người trò chuyện, nhìn vẻ mặt âu yếm của Cố mẹ chốc lát lại vuốt vuốt mái tóc Mac Phi, chốc lát lại sửa sang quần áo cho Mạc Phi, chỉ cảm thấy họ nhìn như một bức tranh thật hài hòa, hài hòa đến nỗi làm cô cảm thấy chính mình thật là dư thừa.
Cô yên lặng từng bước lui về phía sau, định cách hai người xa hơn một chút, đồng thời cũng muốn bản thân hô hấp được dễ dàng hơn.
Cô vừa lui ra sau một bước liền đụng phải khuôn ngực rắn chắc, hương vị quen thuộc cùng hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái phủ khắp mặt cô, Cố Bình An không quay đầu nhưng cũng biết được người kia là ai.
Thẩm An Bình hai tay ôm lấy Cố Bình An vào lòng giúp cô đứng vững, hơi hơi cúi đầu ghé vào tai cô nói nhỏ:”Làm sao vậy?”
Cố Bình An không chút khí lực lấ