Tác giả: Ngã Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
Sau này khi Cố Bình An hồi tưởng lại chuyện này, cũng cảm thấy khó giải thích. Cô rõ ràng là chán ghét Mạc Phi đến tận xương tủy, nhưng lại không cho phép người khác nói xấu Mạc Phi. Cũng không biết mình là bị làm sao, trong lòng Cố Bình An lại cảm thấy Mạc Phi hình như có chút rất đáng thương.
Tiết mục Mạc Phi chủ trì cô cũng từng xem qua, tuy trong miệng cô một mực chối không thừa nhận, nhưng thật ra trong lòng cô rất bội phục cô ta. Từ nhỏ đến lớn, bất cứ mỗi một việc gì Mạc Phi đều hoàn thành một cách hoàn mỹ, đến nơi đến chốn, tựa như không chuyện gì có thể làm khó được cô ta cả. Nhưng ở xã hội phong kiến trước sau không hề thay đổi này, phụ nữ không thể nào tự mình thành công, nếu nhìn thấy họ thành công dĩ nhiên người bên ngoài đàm tiếu cho rằng bên trong là có nguyên nhân gì đó, đúng là miệng lưỡi xã hội quả thật rất đáng sợ. Chính vì điều này nên trong lòng Cố Bình An, thân là một phụ nữ, càng cảm thấy thật cảm động và kiêu ngạo. Hơn nữa mọi người lại thích đem thân phận Mạc Phi ra mà đoán già đoán non như thế, nói vậy áp lực mà cô phải chịu e rằng cũng thật không nhỏ đi.
Cố Bình An nghĩ đến việc cả hai đều có cùng chung một nhóm máu mà rất hiếm người có, còn nói lại thêm vào tình cảm khác thường của Cố mẹ dành cho Mạc Phi, nên trong lòng cô mỗi khi nghĩ đến chuyện này cũng âm thầm xót xa.
Cô không biết đã bao nhiêu lần cô to gan suy nghĩ: nếu, Mạc Phi thật sự là chị mình thì cô nên đối mặt với cô ta thế nào đây.
Tấm rào chắn trước mặt chính là do hai mươi mấy năm qua tích lũy tạo thành, cô cho rằng cả đời này cô cũng không cách nào dở bỏ được. Nhưng nói như vậy, nếu như tất cả những đều cô giả dụ này là sự thật thì cô nên làm sao bây giờ?
“Ôi trời!” Quan Tiểu Bảo bày ra bộ dáng càng khoa trương, kinh ngạc nói:”Bồ sao biết vậy? Mình từ nhỏ đã mắc bệnh này, nên cả người mới tràn trề sức sống thế này á”
“…” Cố Bình An không nói gì nữa, nha đầu này chính là muốn chỉnh cô đây mà, cùng cô ta nói chuyện quả là chỉ tổn nước miếng thôi. Cố Bình An cảm thấy tốt nhất nhìn xem phong cảnh bên ngoài thì tốt hơn, bèn xoay người không thèm để ý cô ta nữa.
Quan Tiểu Bảo nói đến chuyện này, đương nhiên đây cũng là điều mà cô lo lắng trên suốt đường về nhà a. Dựa theo tình thế hôm đó, sắc mặc Cố ba ba rõ ràng rất là khó coi. Cố gia trước giờ bao nhiêu thế hệ điều giáo huấn con cháu rất nghiêm khắc. Cố Bình An cùng Thẩm An Bình đã ba bốn giờ sáng, thân nồng nặc mùi rượu lại còn gây chuyện ngay giữa đường lớn như thế, chuyện này còn không chọc giận Cố ba ba sao? Cố ba ba không có ở giữa đường mà nỗi giận chính là đã rất nể mặt rồi. Nếu Cố ba ba quả thật muốn không cho bọn họ kết hôn, kia cũng không phải là không có khả năng. Ngược lại theo tính tình của Cố ba ba, nếu đồng ý cho bọn họ kết hôn, trước hết ông cũng sẽ không ngại mà đem người kia dạy bảo một chút.
Nhưng còn cô thì sao? Đây có phải là quyết định đúng nhất sao? Nếu đây thật sự là lựa chọn tốt nhất vậy thì vì cớ gì giờ phút này sự hèn nhát, hoảng sợ trong lòng cô là từ đâu xuất hiện đến đây?
Cả đoạn đường về nhà thần sắc cô đều có vẻ hoảng hốt, Quan Tiểu Bảo nói cái gì cô cũng không nghe thấy, chỉ cảm giác được gió sớm thổi lạnh, làm tê dại đầu óc của cô.
Về đến nhà, cô mới cảm giác được không khí có phần không thích hợp. Ngày trước mỗi khi về nhà, vừa bước vào cửa thì đã không ngừng bị Cố mẹ ở bên tai lãi nhãi. Nhưng hôm nay bà dường như trong đầu đang có rất nhiều tâm sự, nhìn ánh mắt Cố Bình An như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Cố Bình An nhìn thấy mẹ mình như vậy trong lòng cũng có chút thất vọng.
Nhìn thấy mi tâm Cố mẹ hơi nhíu lại, dù là rất nhỏ nhưng nó lại từng chút từng chút đâm thẳng vào tim Cố Bình An. Trái tim con người làm bằng máu thịt, vốn dĩ rất yếu ớt cho nên cô cảm giác được nó đang đau đớn, hơn nữa nỗi đau này dường như đã tồn tại âm ỉ từ rất lâu.
Mãi cho đến tận thời gian dùng cơm chiều nhưng Thẩm Bình An cũng chưa có trở về. Ngày thứ sáu đối với anh luôn là thời gian bận rộn nhất trong tuần. Sau khi Cố Bình An cùng ba mẹ dùng xong bữa tối, nhìn thấy Cố mẹ vào trong bếp rửa chén, Cố Bình An cũng vô thanh vô thức mà đi theo vào trong đó.
So với những người cùng tuổi Cố Mẹ trông thật trẻ hơn nhiều, không thể nghi ngờ là bà khi còn trẻ là một người rất xinh đẹp, cử chỉ bà tùy tiện nhìn vào cũng có thể đoán ra bà là người đến từ phương Bắc. Cố Ba ba thường nói với Cố Bình An:”Mẹ của con, tuổi trẻ chính là một cô gái rất ầm ĩ, náo loạn, cá tính rất giống con trai đi.”
Vì thế Cố Bình An luôn lấy điều này cười nhạo bà mỗi khi bà bày ra giọng điệu muốn quản giáo cô.
Trong ấn tượng, mẹ cô tính tình thật rất hung hăng, nhưng đối với cô bà cũng rất coi trọng, luôn xem cô như một đứa nhỏ không hề lớn. Bà chăm sóc hết sức cẩn thận, là người mà Cố Bình An luôn có thể cảm thấy an toàn, tùy thời tùy khắc đều có thể dựa dẫm vào. Cố Ba mắng cô, giận cô, ngày hôm sau cô liền quên sạch. Nhưng mẹ thì không phải vậy, trong khi bà giận cô, nói những lời làm cho