Tác giả: Ngã Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.
h thế kia không biết anh khi đó sao lại điên cuồng đến mức đi nhảy xuống hồ chứ, chẳng lẽ không sợ cảm lạnh hay sao? Nhưng phải nói sức khỏe anh rất tốt, chỉ cần uống chút thuốc xong liền nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Cố Bình An không hiểu vì sao lại thấy rất khó ngủ, cô nâng bàn tay khẽ chạm vào ngũ quan rất tinh tế trên mặt anh. Thẩm An Bình sở hữu một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, chiếc mũi cao tinh tế trông rất đẹp mắt làm Cố Bình An nhất thời không kiềm chế đưa tay mình lên nhẹ nhàng lưu luyến vuốt ve không nỡ rời đi.
Đồng hồ trên tường không ngừng truyền đến những tiếng tí tách theo luật động, trong căn phòng thực tĩnh lặng đó là thứ âm thanh duy nhất không ngừng quanh quẩn hòa cùng tiếng tim đập của cô và anh đang kề sát vào nhau, từng chút từng chút di chuyển theo quy luật chậm chạp của nó.
Cố Bình An gắt gao cắn chặt cùm tay, cố không để cho mình khóc lớn thành tiếng. Cô từ từ rón rén, lùi bước trở ra bên ngoài, nghiêng ngả lảo đảo đi về phía công viên. Sau đó cô ngồi xụi lơ cả một buổi, rất lâu cũng không hề nhút nhích động đậy.
Hôm nay là ngày hội giết heo, trước kia nhìn thấy một màn này cô cảm thấy thật buồn cười nhưng giờ đây khi chứng kiến nhát dao kia đâm xuống con vật đang nằm bên dưới, cô lại có một cảm giác như chính tim mình đang bị đâm một nhát lại một nhát thật sâu.
Trong lòng cô mâu thuẫn đến rất buồn cười. Trốn tới trốn lui lựa chọn không muốn cùng mẹ mình đối mặt, càng không dám thẳng thắn đi chất vấn, không dám chấp nhận thương tâm cứ theo bản năng mà trốn tránh nhưng cuối cùng cô cũng không rõ bản thân mình là muốn trốn tránh cái gì, không phải mọi chuyện trước giờ dường như đã muốn rất rõ ràng sao?
Mặc kệ thế nào cô biết mình vẫn là con của mẹ. Thì ra trong mắt của mẹ, cô và Mạc Phi mãi mãi luôn được bà xem là như nhau!
Nghĩ đến đây, Cố Bình An miễn cưỡng nở nụ cười càng thêm thê lương.
Cô sao giờ phút này còn có thể ngồi đây mỉm cười cơ chứ? Cứ tưởng rằng mình sẽ khóc thật lớn nhưng trong lòng có lẽ do thống khổ quá mức chịu đựng mà khóc không thành tiếng, càng không có can đảm cùng mẹ nói hết tất cả. Ngược lại cô còn quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi ngay cả bản thân ngoài ý muốn cũng thấy rất khó tin được.
Tối hôm đó cô đón xe về nhà trong tình trạng đầu óc mơ mơ màng màng. Sáng ngày hôm sau cô vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì theo Quan Tiểu Bảo cùng trở về nhà.
Cô không ngại bị người khác trêu chọc mình thế nào, càng biết rằng không nên ở trước mặt Cố mẹ và Cố ba nói mình không cần Thẩm An Bình.
Lúc Cố Mẹ rửa chén, Cố Bình An đã hỏi mẹ:”Mẹ có phải cũng cho rằng con với Thẩm An Bình mãi mãi không thể nào ở cùng một chỗ hay không?”. Suốt đêm hôm qua cô đã miên man cả đêm, cuối cùng cô muốn đem mình đánh cược một lần, muốn cược vị trí của mình trong lòng của Cố mẹ.
Cố mẹ trả lời đã không làm cho cô thất vọng, Cố Bình An cảm thấy rất vui vẻ vì cuối cùng giữa cô và Mạc Phi, bà đã chọn cô.
Cô tự nói mình luôn là người thắng cược, đó là điều tất nhiên, không cần phải cảm thấy áy náy. Nghĩ đến đây, Cố Bình An cúi đầu, trong bóng đêm sờ soạng chạm vào vai Thẩm An Bình sau đó vươn cánh tay, ôm chặt anh vào tròng lòng mình.
Hình ảnh này rất giống như một người mẹ đang ôm con.
Nếu như Thẩm An Bình còn tỉnh táo, hẳn sẽ không cho phép cô ôm mình thế này. Anh là người luôn bày ra vẻ chững chạc của người lớn, ở trong mắt anh Cố Bình An cô mãi chỉ là một con nhóc miệng còn hôi sữa mà thôi. Nhưng anh lại quên mất Cố Bình An sớm đã trưởng thành từ lâu, chỉ là vì đứng trước mặt anh cô luôn giả ngu mà thôi.
Cố Bình An không phải không rõ người đàn ông này thật sự yêu mình cỡ nào.
Hai người quen nhau, lại ở cùng một chỗ, đối phương có yêu mình hay không thì bản thân người trong cuộc dương nhiên là người rõ ràng nhất, và cũng chỉ họ mới cảm giác được điều đó sâu sắc nhất.
Cô chẳng qua bản tính hay lo được lo mất cho nên mới đem tình cảm anh dành cho mình cố tình phủ nhận mà thôi.
Cố Bình An hiểu rõ bản thân rất quá đáng. Dù Thẩm An Bình trước giờ đã vì cô làm biết bao nhiêu chuyện, cô cũng thấy là đương nhiên nhưng hiện giờ cô thật sự cảm thấy rất áy náy. Tình cảm anh dành cho cô chân thật như thế nhưng cô lại không ngừng bỡn cợt, lợi dụng nó.
Cô cúi đầu xuống hôn nhẹ lên cái trán trơn bóng của Thẩm An Bình. Anh ngủ thật sâu, chưa hề nhúc nhích, cảnh tượng này làm cho tim cô vô cùng chua xót, không hiểu sao giờ phút này nước mắt lại không ngừng thi nhau rơi xuống
Cảnh vật trước mắt Cố Bình An dần dần trở nên mờ mịt, cô không ngờ bản thân vì sao lại muốn lôi kéo Thẩm An Bình vào chuyện rối rắm này, rốt cuộc cô đã làm đúng hay sai?
*****
Cố Bình An cũng không nhớ rõ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào, khi tỉnh lại thì Thẩm An Bình đã thức dậy từ sớm.
Ưu điểm lớn nhất của Thẩm An Bình đó chính là anh rất có trách nhiệm và tín dụng.
Trước đó một ngày anh dù đã bị ngâm mình trong nước lạnh, tối đến bị phát sốt, nhưng anh vẫn nhớ rõ buổi sáng mình có một cuộc họp phải tham dự.
Có đôi khi Cố Bình An cảm thấy Thẩm An Bình giống như một