Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.
a nay Thẩm Niệm An này cũng đâu phải loại người ngồi yên chịu chết!
Nhiễm Sắc Đỏ
Trên gương mặt truyền đến cảm giác vừa tê tê vừa đau nhói, rõ ràng không phải mạnh, nhưng cô lại cảm thấy bỏng rát. Từ nhỏ tới lớn, cô chưa từng bị đối xử như vậy. Kể từ khi người phụ nữ tên Thẩm Niệm An này xuất hiện, cô bỗng nhiên trở nên thật đáng thương! Một người kiêu ngạo như Mộ Tình làm sao có thể chấp nhận nổi?
Trong lòng Mộ Tình dâng lên giận cuồn cuộn một trận tức, cô không thể bỏ qua như vậy.Cô trừng mắt lạnh lùng nhìn Thẩm Niệm An, chợt lớn tiếng gọi: “Ba, ba, ba!” Gào lên từng tiếng tưởng chừng như muốn bật tung cả nóc nhà.
Mộ Hữu Thành nghe thấy tiếng gọi liền chạy tới, sau đó nhíu mày gọi: “Tình Tình?” Khi nhìn thấy bộ dạng che mặt của cô, anh hơi cũng hết sức ngạc nhiên đứng bên cạnh Niệm An hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Mộ Tình nhíu mày, trong bụng đợi xem coi Niệm An sẽ nói như thế nào, sẽ bịa ra đánh mình với lý do gì, loại phụ nữ như cô ta không phải chỉ dùng mỗi chiêu này sao? Trong phim truyền hình, trong tiểu thuyết đều có tình tiết như vậy đấy thôi....Mẹ ghẻ trước mặt đứa trẻ là ác ma, trước mặt người đàn ông lại biến thành thiên sứ.Hừ, thật ghê tởm.Vì vậy cô càng khinh bỉ càng không ngại chờ đợi.
Mộ Tình giống như kẻ tù tội bị tất cả mọi người bán đứng, cắn răng chất vấn: “Có phải nếu cô ta đánh chết con ba cũng có thể nói rằng cô ta làm tốt lắm đúng không?” Lời của cô không hề có đáp án, giống như đã có đáp án nhưng đáp án này lại khiến cô tổn thương vô cùng.
Mộ Hữu Thành bỏ đi, Mộ Tình ngồi bên giường, có thể thấy được hốc mắt đỏ hoe, mặc dù trước đây cô đã từng cãi nhau với Mộ Hữu Thành, nhưng cô chưa từng cảm thấy thất vọng đến như vậy.Đúng vậy, cô rất thất vọng.Cô không hiểu mình làm sai chỗ nào, cô không thích có người xông vào gia đình của cô, không thích một người cũng là lỗi của cô hay sao? Nếu hôm nay Thẩm Niệm An không cùng Mộ Hữu Thành kết hôn, cô nhất định sẽ không ghét Thẩm Niệm An như bây giờ, hận không thể một đạp đá thẳng cô ta đến một hoang đảo không bóng người!
Cô trợn mắt nhìn Thẩm Niệm An nói: “Cô còn chưa đi sao, còn muốn biến tôi thành trò cười sao? Được rồi, tôi thừa nhận cô thắng rồi, cô thành công rồi đó! Mộ Hữu Thành là của cô, cái nhà này cũng là của cô, tất cả đều là của cô đó! Cô hài lòng chưa?”
Cô giống như nổi điên lấy hết chăn gối trên giường ném về phía Niệm An, như muốn trút giận.
Niệm An ngồi xuống bên cạnh cô, đem chăn gối đặt lại lên giường, cười: “Con cảm thấy uất ức vì tất cả mọi người đều vứt bỏ con, hận không thể tìm được ai để khóc lóc kể lể đúng không?”
Mộ Tình cứng cổ, lùi ra xa cô: “Tôi cóc cần!”
Niệm An không thèm để ý tới cô nói: “Tôi cũng cảm thấy uất ức lắm, tại sao tôi chỉ muốn kết hôn thôi lại phải phiền phức như vậy? Tôi và ba con thứ nhất không làm trái pháp luật, thứ hai không làm tổn thương ai, sao đến chỗ của con lại giống như phạm vào tội chết vậy? Con dựa vào đâu mà trách móc chúng tôi? Nếu như không phải sợ ba con khó xử, tôi đâu có nhịn để con quậy đến mức này, nhưng con không nên ỷ lại sự khoan dung của tôi mà ngày càng trở nên quá đáng như thế.Hôm đó con dẫn tôi tới quán bar, sau đó đã xảy ra chuyện gì con có biết không?” Cô xé toạt chiếc quần dài của mình ra, chỗ bị rách trên chiếc quần dài xám hiện lên dấu vết thương vừa dài vừa hẹp từ mắt cá chân kéo đến bắp chân, một mảng thịt lớn hiện ra trước mắt.
Mộ Tình nhìn thoáng qua, rồi như không thể nào tin được trợn tròn tròng mắt, trên một hai vết thương còn có những vết máu đỏ đỏ, nghiêm trọng hơn chính là năm vết thương giống như bị năm móng tay nhọn cào rất mạnh, một phần vết thương đã đóng vảy, một số chỗ còn rỉ máu ra ngoài, bởi vì động tác xé của cô mà mủ chảy cả ra ngoài.Thẩm Niệm An bị thương? Bị người khác đánh ở trong quán bar? Mộ Tình thật sự thấy sợ hãi, bởi vì cô thật sự không biết những chuyện này.Cô chỉ cho rằng Thẩm Niệm An có lẽ là chịu chút đau khổ, nhưng cô thực sự không biết tình hình lại nghiêm trọng như vậy, nếu như cô biết....Cô hoảng sợ xoay người sang chỗ khác, hầm hừ nói: “Cô mau che lại đi, ghê chết đi được!” Cô thật sự không dám nhìn nữa.
Niệm An cũng không cho cô toại nguyện: “Che lấp đi có thể khiến con tự lừa gạt mình không thấy sao? Tôi biết con không làm những loại chuyện này, nhưng con biết vừa rồi tại sao tôi lại tát con không? Bởi vì con đánh mất năng lực phán đoán cơ bản nhất của con người! Cô nàng Lý Lệ Chân đó là gì của con? Ở bên tai con tâng bốc con một chút, dụ dỗ con mấy câu, khen con mấy câu là con đã lâng lâng rồi sao? Cho rằng cô ta là chị em tốt của con sao? Chẳng nhẽ con gái Mộ Hữu Thành thật sự ngu ngốc như vậy? Tôi thay mặt ba con, thay mặt cả người mẹ đang ở Mỹ xa xôi của con cảm thấy xấu hổ vì con.”
Mộ Tình bịt tai lại, nhưng vẫn không thể ngăn giọng nói đó tiến vào lỗ tai mình, đến khi nghe thấy nhắc đến mẹ, cô khàn giọng thét lên: “Cô cút đi cho tôi, cô không có tư cách nhắc đến bà ấy, cô thì biết cái gì! Bà ấy mười mấy tu